Lục Kinh Lan chuyển đến lớp chúng tôi vào năm lớp mười hai.
Anh ấy ít nói, thành tích luôn vững vàng trong top mười toàn khối, quanh đi quẩn lại cũng chỉ mặc có ba chiếc áo khoác.
Có người đồn gia cảnh nhà anh ấy nghèo khó, anh ấy cũng chẳng buồn thanh minh. Chỉ là mỗi lần Ninh Khê Nghiên đẩy chiếc bánh bao ăn dở hay hộp sữa uống một nửa sang bàn, anh ấy sẽ khựng lại một chút rồi lặng lẽ nhận lấy.
Tôi còn từng thấy anh ấy cúi xuống nhặt cây bút cô ta đá/nh rơi dưới đất, lau sạch bụi, sau đó nhẹ nhàng cất vào hộp bút của mình.
Vào ngày cuối cùng của kỳ thi đại học, Lục Kinh Lan đưa cho cô ta một bức thư.
Ninh Khê Nghiên mở ra xem ngay trước mặt bao người, rồi bật cười thành tiếng: "Thời đại nào rồi mà còn có người viết thư tỏ tình nữa vậy?"
Cô ta gấp bức thư, nhét lại vào phong bì, sau đó bảo người khác gửi số WeChat của tôi cho anh ấy, bảo rằng đó là tài khoản của cô ta.
"Thẩm Tâm Dạng, chẳng phải cậu thích cậu ta sao?"
"Nhường cho cậu đó, tự mình nắm bắt cơ hội đi nhé."
Ninh Khê Nghiên nháy mắt với tôi, khóe môi nhếch lên.
Tôi chưa từng nói với bất kỳ ai rằng tôi thích Lục Kinh Lan.
Nhưng cô ta vẫn nhìn ra, đúng là tinh mắt thật!
"Chắc chỉ có cậu mới thích cái đồ kỳ dị đó thôi."
Chúng tôi thi đỗ vào cùng một trường đại học, cách nhau hai học viện. Thỉnh thoảng trong nhà ăn tôi vô tình nhìn thấy anh ấy từ xa. Anh ấy bưng khay cơm cúi đầu xem điện thoại, còn tôi bưng khay cơm cúi gầm mặt đi đường vòng.
Sau khi yêu qua mạng được hơn hai tháng, anh ấy từng ngỏ ý muốn gặp mặt đi ăn mấy lần, nhưng lần nào tôi cũng lấy cớ dạo này nhiều tiết, bận việc câu lạc bộ, hay bị cảm sợ lây b/ệnh cho anh ấy để từ chối.
......