Bố tôi lúc này vẫn nằm thư thái trong đống lươn, giơ tay bắt lấy một con lươn vàng, nhét thẳng vào miệng, nhai sống rào rạo. M/áu và chất nhờn chảy dài từ khóe miệng, thế mà ông vừa ăn vừa cười tươi như hoa.
Lúc nãy xảy ra chuyện lớn thế kia, ông chẳng thèm lên tiếng.
Tôi tức đến mức muốn cầm đinh ba lênđâm ông, bước vội tới bờ hồ, dùng ngọn đinh ba hất phăng nửa con lươn đang nhai dở trong miệng ông: "Bà nội đâu?"
Bố tôi vẫn chưa hết bực, khóc lóc ư ử.
Thấy tôi chĩa đinh ba về phía mình, ông lại cười hề hề nhìn tôi: "Nhặt xươ/ng lành, trả m/áu gái. Ăn thịt uống huyết, xươ/ng thịt hoàn. Gả gái làm vợ lươn, rương đầy nhà đầy lươn ăn!"
Câu này vừa giống đồng d/ao, lại như lời sấm truyền nào đó. Nhưng rõ ràng có liên quan đến chuyện quái đản nhà tôi.
Tôi quay đầu nhìn bà Cổ: "Đây là ý gì?"
Lúc này bà Cổ đang chỉ huy mọi người dùng sào tre vớt bố tôi lên từ rương lươn vàng. Nghe tôi hỏi, bà thở dài: "Liệm cốt hoàn huyết, liệm cốt đúng là nhặt xươ/ng ch/ôn cất tử tế. Còn hoàn huyết, là h/iến t/ế m/áu thịt cho con bạch thiện sắp hóa giao kia để làm vợ nó."
"Tô Thiện, mười tám năm đã đến, con lươn trắng đó tới tìm cháu rồi, nó muốn cưới cháu làm vợ."
Bà Cổ đầy vẻ bất lực: "Hồi đó cũng không còn cách nào khác."
Nghe xong, đầu óc tôi như muốn n/ổ tung. Nhưng ngay lập tức cảm thấy không ổn, con lươn trắng đó đã c/ứu tôi hai lần.
Lần đầu, có thể nói là sợ tôi bị chú Hồ động chạm. Nhưng lần hai, rõ ràng có thứ khác đang bám theo tôi, đ/á/nh thức tôi, lại nắm tay tôi dùng đinh bo đẩy lùi thứ đó!
Còn thứ gì đang ám trên người Hồ Mạn Lệ là cái gì? Và ngôi m/ộ lươn này, sao tự nhiên lại có nhiều lươn vàng thế...
Đang lúc tôi trầm tư, bên tai đột nhiên vang lên giọng Bạch Thiện: "Đừng tin bà ta, muốn c/ứu bà nội thì mau về nhà."
Bà nội!
Bản năng khiến tôi quay người định chạy, nhưng vừa động đậy, bà Cổ đã túm ch/ặt lấy tôi: "Cháu đi đâu?"
"Bây giờ cháu không thể về, thứ đó đang đợi cháu ở nhà, cháu về là thành vợ lươn ngay!"
Tôi vốn chỉ nửa tin nửa ngờ lời bà Cổ. Nhưng lúc này Bạch Thiện rõ ràng đang ở đây, bà ta lại nói nó đang ở nhà chờ cưới tôi.
Hoặc là bà ta không đủ năng lực, không thấy được Bạch Thiện. Hoặc là bà ta đang lừa tôi.
Nhưng hiện tại tình hình chưa rõ ràng, biết đâu bà nội không ở nhà, còn cần bà Cổ kêu gọi mọi người tìm ki/ếm, không tiện làm mất lòng.
Tôi đành cười gằn với bà: "Cháu đi lấy túi vôi về diệt lũ lươn vàng này, không chúng lại đào hang chui về sông thì phiền."
Bà Cổ vẫn không chịu buông, nắm ch/ặt tay tôi: "Cháu không được về, để họ đi lấy vôi."
"Không về nữa, bà nội côe cũng khó sống." Bạch Thiện chỉ lạnh lẽo cười một tiếng, rồi biến mất.
Lòng tôi cuống quýt.
Đúng lúc đó trưởng thôn dẫn người chất đống củi, ném mấy con lươn nh/ốt trong giỏ tre vào lửa đ/ốt.
Trong làn khói đặc quánh, lươn vàng vặn vẹo giãy giụa, phát ra tiếng khóc như trẻ sơ sinh.
Hồ Mạn Lệ người đầy m/áu me nhớp nháp, thế mà vẫn trong tiếng khóc ấy, rên rỉ đắm đuối, nhắm mắt thưởng thức.
Thêm x/á/c chú Hồ ch*t thảm bên cạnh, cùng điệp khúc bố tôi đã lẩm nhẩm.
Dân làng nghe quá nhiều chuyện về lươn trắng b/áo th/ù đòi mạng, sợ đến mức đã có kẻ ki/ếm cớ chuồn thẳng, ai còn hứng thú đi lấy vôi nữa.
Bầy lươn trong qu/an t/ài bị khói hun, rào rào bò ra ngoài.
Tôi lúc người ta không để ý, lấy đinh ba hất mấy con lươn ra, khiến người bên cạnh la hét thất thanh.
Nhân lúc hỗn lo/ạn, bàn tay bà Cổ đang siết ch/ặt tôi bị va phải.
Tôi vội nói với bà: "Nhiều thế này, chỉ đối phó thế này không xuể, phải dùng vôi mới được." Rồi hô trưởng thôn mấy người cầm sào tre giữ bên m/ộ, tôi quay người chạy thẳng về nhà.