Các bạn đã từng thấy một con chuột ch*t vì ngộ đ/ộc th/uốc nằm bên đường suốt cả tuần chưa?

Lớp da ngoài vẫn nguyên vẹn như một con chuột bình thường, thậm chí thi thoảng còn gi/ật giật vài cái.

Nhưng một ngày nào đó, khi có một vết rá/ch, những con giòi bên trong sẽ bò ra, khiến người ta sởn gai ốc.

Lưng chị gái tôi cũng y hệt như vậy.

Trong lúc giằng co, tôi vô tình cào vào lưng chị.

Bình thường chỉ để lại vệt xước đỏ, nhưng lần này da chị mỏng đến mức chỉ một cái cào nhẹ đã lộ cả xươ/ng trắng hếu.

Không có m/áu chảy ra, chỉ thấy vô số con giòi trắng nhỏ như sợi chỉ đang ngọ ng/uậy.

Đầu xươ/ng nhọn hoắt chĩa ra như xươ/ng cá mắc ngang cổ họng.

Mẹ tôi sững người một giây, rồi càng đi/ên cuồ/ng hơn định xông tới đ/á/nh tôi.

Cửu Bá chặn tay mẹ lại, mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và chị gái.

Ông ta từ từ nhe răng cười gằn, ánh mắt dán ch/ặt vào tôi:

"Lưu Đệ này, cháu cũng muốn làm Niêm Nữ à?"

Trước giờ tôi vẫn nghĩ, chỉ cần biến thành Niêm Nữ thì sẽ xinh đẹp như chị - da trắng mịn, ngày nào cũng được ăn th!t...

Chỉ cần ngủ với đàn ông là được, nhưng nhìn gương mặt nhăn nheo của Cửu Bá lúc này, tôi đột nhiên d/ao động.

Niêm Nữ... Không! Phải gọi là Cá Trê Nữ mới đúng!

Tôi chợt nhớ lời bà lão đ/ộc thân năm xưa kể về Cá Trê Nữ.

Em gái bà bị người giàu chọn làm Cá Trê Nữ.

Do con gái của nhà giàu đó bị bệ/nh ch*t, sau đó lại sống lại.

Bà bảo em gái mình bị ném xuống hố phân khổng lồ, trở về thì tính tình thay đổi hoàn toàn, thân thể ngày càng trơn nhớt.

Cơ thể lúc nào cũng cồn cào, khao khát - không phải khát nước.

Mà là khát đàn ông, chỉ có đàn ông mới giúp duy trì sự sống.

Đến giai đoạn cuối, trên giường Cá Trê Nữ ngủ sẽ xuất hiện một con cá trê khổng lồ, toàn thân phủ đầy chất nhầy quý giá.

Như đứa trẻ còn nằm trong bọc ối, chỉ cần thả người ch*t vào đó sẽ được hồi sinh...

Đáng tiếc năm đó tôi chỉ chăm chú cảm động và gh/en tị với cô gái đã ch*t kia.

Gh/en tị vì cô có một người bố giàu có tốt bụng như vậy, gh/en tị vì Cá Trê Nữ đã ki/ếm được rất nhiều tiền cho gia đình, cả nhà đều có một cuộc sống sung túc.

Mà hoàn toàn không hề nghĩ đến việc Cá Trê Nữ có tự nguyện hay không.

Cửu Bá vẫn chằm chằm nhìn tôi bằng đôi mắt xanh lè thèm khát:

"Trả lời đi Lưu Đệ, muốn làm Cá Trê Nữ không?"

Cứ như thể chỉ cần tôi gật đầu, tôi sẽ bị kéo thẳng xuống hố phân, ở đó với những con cá trê suốt một đêm, và trở thành Cá Trê Nữ thứ hai.

Hơi thở tôi đột nhiên dồn dập, nước bọt trong miệng tiết ra không ngừng.

Trước mắt tôi, những con giòi trắng trên lưng chị tôi cuộn mình một lát, vết thương sâu đến tận xươ/ng đó liền từ từ lành lại.

Cái khả năng phục hồi kinh khủng này... Cùng với truyền thuyết sống lại hoang đường kia.

Tất cả đều cho thấy: Cái gọi là Cá Trê Nữ mà bà lão nói năm xưa, chính là cái thứ không phải người không phải cá đang ở trước mắt tôi đây.

Con cá trê khổng lồ cuối cùng xuất hiện trên giường, thực chất chính là Cá Trê Nữ.

Là em gái bà lão, và cũng sắp là chị gái tôi.

Họ không biến mất, mà đã hoàn toàn trở thành những con Cá Trê Nữ nhớt nhát trong ao, để mặc cho người khác x/ẻ th!t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm