6.
Đạo diễn liếc tôi một cái, vẻ mặt vô cùng thiếu kiên nhẫn.
Phó đạo diễn vội vàng nói: “Phù Y à, em có biết việc sắp đặt bối cảnh phiền phức thế nào không? Địa điểm quay là muốn đổi là đổi được sao?”
“Nơi này tà khí rất nặng, có thể ảnh hưởng đến an toàn của khách mời.” Tôi nói.
Dù sao, nếu thứ đó thật sự chạy ra ngoài… Chuyện riêng của Âm Phủ, không tiện cho mọi người cùng xem.
Xét cho cùng, mục tiêu của tôi chỉ là Hách Ân. Nếu có người khác vô cớ c.h.ế.t oan, chỉ sợ tội nghiệp của tôi lại phải ghi thêm một nét.
Nào ngờ phó đạo diễn lại nói: “Đây là trận pháp được đội ngũ chương trình đặc biệt mời cao nhân đến bố trí đấy! Dùng để trấn áp tà khí! Em gái Phù Y à, nếu em sợ, bây giờ có thể rút lui mà.”
Tôi lắc đầu, bố trí trận pháp thì được, nhưng trận pháp này rõ ràng là Sát Sinh Trận. Tôi nhìn Hách Ân, nheo mắt lại: Trận pháp này, không biết có phải là do người của cô ta bố trí không?
Để đối phó với tôi, lại chịu chi lớn đến vậy sao?
Đúng là đã hao tâm tổn trí.
Thôi thôi, không đổi thì không đổi vậy, tôi sẽ nghĩ cách khác sau.
7.
Tôi hỏi Tiêu Nam: “Sợ không?”
Cô ấy lắc đầu: “Có sư phụ ở đây, không sợ.”
Tôi cười, vỗ vai cô ấy. Thật ra, tôi không phải là Thôi Phù Y thật sự.
Tôi là Truy Linh Sứ của Địa Phủ. Chuyên môn truy tìm và thu hồi những linh h/ồn cô đ/ộc vì mối th/ù chưa được báo mà không chịu bước vào luân hồi. Để tiện làm việc ở nhân gian, tôi đã mở một tiệm cầm đồ, tên là tiệm Cầm Đồ Số 4. Bất kể người đến là người sống hay á/c q/uỷ, chỉ cần họ cầm cố linh h/ồn cho tôi, tôi sẽ thực hiện một nguyện vọng của họ.
Lần này tôi nhập vào thân x/á/c Thôi Phù Y, là để giải quyết rắc rối cho con trai trưởng của Tổng giám đốc Tập đoàn Đan Đỉnh - Phó Chấn Hoa, Phó Cẩn.
Vì Thôi Phù Y dưới áp lực tứ phía đã mắc bệ/nh trầm cảm, ngày đêm lẩm bẩm như th/ần ki/nh, nói là nhìn thấy m/a. Lần thứ ba cô ấy tìm đến cái c.h.ế.t, tình cờ được Phó Cẩn phát hiện và c/ứu kịp thời.
Nhưng kể từ khi Phó Cẩn c/ứu cô ấy, đêm nào anh cũng chìm vào cơn á/c mộng không thể thoát ra. Thậm chí vài lần gi/ật mình tỉnh giấc, luôn cảm thấy có đôi mắt đang nhìn chằm chằm anh trong bóng tối.
Sự dày vò đêm này qua đêm khác đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần và thể chất của anh ấy.
Phó Cẩn tiền nhiều của lớn, bệ/nh tình nguy cấp nên vái tứ phương, đã bị l/ừa đ/ảo không ít lần. Ba của anh ấy lại có nhiều mối qu/an h/ệ trong giới huyền học hơn, vì thương con nên cuối cùng đã tìm đến tôi.
Cho đến bây giờ, tôi nhập vào cơ thể Thôi Phù Y đã được ba ngày.
Tôi đã sớm làm rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối. Đúng là trong nhóm fan của Hách Ân có người giỏi Huyền Học. Bộ áo liệm năm xưa chính là do người này lén lút l/ột từ x/á/c c.h.ế.t trong lò hỏa táng rồi gửi chuyển phát nhanh đến nhà Thôi Phù Y.
Để Hách Ân vui lòng, fan cuồ/ng này còn bỏ ra rất nhiều tiền mời á/c q/uỷ.
Lần này tôi đến, cũng là để tiện thể làm rõ xem con á/c q/uỷ đứng sau Hách Ân rốt cuộc là kẻ nào chưa được dạy dỗ đó.
8.
Chương trình này cho phép khách mời mang theo người trợ giúp, đoàn chúng tôi có tổng cộng bảy khách mời, bảy người trợ giúp. Tổng cộng là mười bốn người, yêu tứ yêu tứ (1414), đúng là một con số “may mắn”.
Vừa bước vào, Hách Ân đã dẫn đầu, đi sóng vai cùng cô ta là nam nghệ sĩ nổi tiếng Tần Xuyên. Phía sau họ là một cặp chị em sinh đôi và hai ca sĩ nhảy múa.
Vừa bước vào, tôi đã nhận ra mọi chuyện có lẽ còn tồi tệ hơn tôi tưởng. Bên ngoài tường rào vẫn là ánh Mặt trời rực rỡ, nhưng nhìn vào trong tường rào lại là mây đen và Mặt trời đỏ?
Huyết Nhật (Mặt trời m/áu) treo trên không, là hiện tượng đại hung!
Điều khiến tôi kinh ngạc là, đối diện với Huyết Nhật lại có một vầng Huyết Nguyệt (Trăng m/áu). Nhưng bây giờ mới là 9h sáng!
Huyết nguyệt xuất hiện, yêu nghiệt hiện thân!
Tiêu Nam lần đầu ra ngoài làm nhiệm vụ, chưa từng thấy cảnh này, sắc mặt cô ấy trắng bệch, bước chân khẽ khàng theo sát phía sau tôi.
Tôi gỡ sợi Kim Cương Kết đang đeo, đeo vào cổ tay cô ấy, rồi đưa thêm một tấm linh phù: “Bảo hiểm kép.”
Hách Ân thấy vậy, bước tới khoanh tay nhướng mày: “Thôi Phù Y, sao? Sợ rồi à?”
“Ha, cũng sợ cả bối cảnh sao?”
“Hay là, lát nữa cô cứ đi theo sau tôi đi? Cô gái trợ giúp nhỏ bé này trông có vẻ còn nhát hơn cô nữa, thật đáng thương!”
Không ngờ lúc này trên thanh bình luận, fan của cô ta lại một lần nữa c.h.ử.i rủa tôi lên một tầm cao mới:【Cái con ch.ó họ Thôi kia, nếu mày còn dám giả thần giả q/uỷ dọa con gái cưng nhà tao, tao gặp mày lần nào đ.á.n.h lần đó!】
【Nhìn cái vẻ cao siêu của cô ta kìa, không biết lại tưởng cô ta thật sự có tài xem phong thủy, chỉ muốn hỏi cô ta dùng loại bọc ni-lông nhãn hiệu gì, mà diễn đạt thế!】
【Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, chương trình này có lương tâm thật, bối cảnh làm chân thật quá, tôi cứ tưởng là thật, cách màn hình mà vẫn thấy hơi sợ nè!】…
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của đạo diễn, nhân viên công tác đang thì thầm gì đó bên tai anh ta, rồi tôi thấy anh ta gọi một cuộc điện thoại.
Gác máy, anh ta dứt khoát nói: “Quay! Chỉ có như vậy mới chân thật hơn!”
“Đây là thời cơ tốt để chúng tôi câu kéo độ Hot!”