Cố Yến Hoài lại không thích tôi, mơ kiểu này cứ thấy sai sai.
May mà chỉ có tôi xuyên vào, chứ không phải cậu ta.
Tôi vốn định thức đêm học giải tích, kết quả càng học càng buồn ngủ.
Quyển sách “bốp” một cái rơi vào mặt, tôi ngủ luôn.
“Dậy đi.”
Vừa mở mắt, tôi phát hiện mình đang ở trong giờ Triết.
Trên bục giảng là một thầy giáo nghiêm khắc.
Xung quanh đầy sinh viên, nhưng gương mặt ai cũng mờ nhạt.
Người duy nhất tôi nhìn rõ… là Cố Yến Hoài.
Mà tay cậu ta… đang luồn vào trong áo sơ mi của tôi.
Tôi thật sự lại vào mơ rồi.
“Thầy đang gọi cậu đấy.”
Hơi thở nóng bỏng phả lên da, khiến toàn thân tôi nóng ran.
Cậu ta áp sát quá gần.
“Nguyên lý cơ bản của Triết Mác là gì?”
Thầy giáo nghiêm túc nhìn tôi, còn tôi lại không kìm được mà khẽ thở dốc, r/un r/ẩy trả lời:
“Chủ nghĩa duy vật biện chứng, học thuyết giá trị thặng dư, chủ nghĩa duy tâm lịch sử…”
“Trả lời sai rồi, Tiểu Vũ, đọc lại.”
Cố Yến Hoài c/ắt ngang lời tôi.
Trong khoảnh khắc đó, cả lớp dường như đều nhìn về phía tôi.
Tôi rốt cuộc viết cái quái gì thế này!
Không chịu nổi nữa.
Ngón chân tôi co lại, căng cứng.
Nước mắt dâng lên, khóe mắt ửng hồng.
Tiếng đọc bài đ/ứt quãng vang trong lớp, xen lẫn vài tiếng nức nở khe khẽ.
Không ai nghe giảng nữa, tất cả đều đang nhìn tôi.
Tôi che mặt lại, lại bị Cố Yến Hoài kéo tay ra.
“Tiểu Vũ, đỏ hết rồi… đẹp thật.”
Cậu ta khẽ cười, lồng ng/ực rung lên.
Cả thể x/á/c lẫn tinh thần tôi đều không chịu nổi.
Nhưng cốt truyện ép tôi không thể trốn.
Tôi bị cậu ta đ/è lên bàn học, vừa nhìn sách vừa đọc đi đọc lại.
Cứ như vậy, tôi cùng cậu ta… học Triết Mác suốt cả một đêm.
8
Tỉnh dậy, tôi phát hiện… lại phải giặt quần nữa rồi.
Tác giả không bất lực… mà sắp “kiệt sức” luôn rồi!
Tôi không dám nửa đêm đi giặt nữa, sợ lại gặp Cố Yến Hoài.
Nằm co ro trên giường nghĩ lại cảnh trong mơ, mặt đỏ bừng.
Cảm giác nhập vai quá chân thực.
Không chỉ gương mặt là của Cố Yến Hoài… cậu ta còn gọi tôi bằng biệt danh “Tiểu Vũ”.
Khoan đã.
Không đúng.
Một NPC sao có thể gọi tên tôi?
Nhân vật “thụ” của tôi vốn không có tên.
Để người đọc dễ nhập vai, tôi toàn dùng “tôi” để kể.
Tôi lại nhớ đến giấc mơ đầu tiên.
Trong mơ, Cố Yến Hoài hỏi tôi:
“Em hôm nay nhìn chỗ này lâu như vậy, là muốn làm gì?”
Nhưng tôi đã x/á/c nhận rồi— tôi không hề viết câu thoại đó.
Tôi bắt đầu h/oảng s/ợ, nghĩ đến một khả năng đ/áng s/ợ:
Cố Yến Hoài trong mơ… chẳng lẽ cũng là thật giống tôi?
Tôi thấp thỏm chờ đến sáng.
Phát hiện Cố Yến Hoài cũng có quầng thâm mắt như tôi.
“Hai cậu dạo này làm gì vậy, ngày nào cũng thiếu sức sống?”
Vương Huy nghi hoặc nhìn chúng tôi.
Tôi đỏ mặt, không dám nói gì.
Cố Yến Hoài cau mày, biểu cảm kỳ lạ:
“Tôi hình như bị trúng tà rồi.”
“Sao, lại mơ làm bài cả đêm à?”
“Không… lần này là đi học, học cả đêm, một lớp học hơi kỳ lạ.”
Tôi như bị sét đ/á/nh ngang tai.
Tay run lên, chậu nước suýt đổ hết ra ngoài.
Một bàn tay lớn vươn tới, giữ ch/ặt cánh tay tôi.
Cố Yến Hoài đứng phía sau, lưng áp sát, như có một ngọn lửa đang th/iêu đ/ốt.
“Ngốc, cẩn thận chút.”
Giọng cậu ta bỗng trở nên dịu dàng lạ thường.
Hơi thở quẩn quanh bên tai.
Trong mơ… cậu ta cũng như vậy.
Mỗi lần tôi muốn trốn, cậu ta lại kéo tôi vào lòng, nắm tay không cho đi.