Phản Diện Là Nữ Chính

Chương 9

23/10/2024 20:20

9

Sau khi Nhàn Phi vào lãnh cung, ta và Lan Quý Nhân thường xuyên được Hoàng thượng sủng ái.

Không lâu sau, Lan Quý Nhân đã m a n g t h a i hoàng tử.

Ta đứng bên hồ trong Ngự hoa viên, thong thả rắc thức ăn cho cá.

Nghe nói Thục Phi để hồi phục sức khỏe, mỗi ngày đều đến đây đi dạo.

Khi thấy một mảng sáng xuất hiện sau núi giả, ta giả vờ vô tình nói với cung nữ bên cạnh:

“Thái y nói, trong bụng Lan Quý Nhân là một tiểu hoàng tử.”

Theo cung quy của hậu cung, chỉ có phi vị trở lên mới có tư cách nuôi dưỡng hoàng tử.

Hiện tại, những người không có con mà lại có tư cách nuôi dưỡng hoàng tử chỉ còn lại Hoàng hậu và Thục Phi.

Quả nhiên, Thục Phi đã xin Hoàng thượng cho Lan Quý Nhân về Khởi Tường cung để s i n h n ở.

Hoàng hậu vẫn còn chìm trong nỗi đ/au mất con, nên Hoàng thượng lập tức đồng ý.

Chỉ có ta biết, Lan Quý Nhân là người rất coi trọng Nhàn Phi.

Mà Nhàn Phi và Thục Phi đã không hòa thuận từ lâu, điều nay có nghĩa là... Thục Phi đang tự tìm đường c h ế t cho mình.

Vài tháng sau, khi Lan Quý Nhân sắp sinh, cơ thể nàng bắt đầu cảm thấy không thoải mái.

Thái y đến kiểm tra, cuối cùng phát hiện trong nước ngâm chân của nàng có nước ép cỏ c ắ t nước.

Hoàng thượng đã phái người đến cung Thục Phi và phát hiện hai gói cỏ c ắ t nước đã phơi khô.

Nhân chứng và tang chứng đều có đủ, nàng không thể chối cãi.

Thục Phi quỳ xuống đất khóc lóc, nói rằng chuyện này không liên quan đến nàng, nàng không biết tại sao lại có hai gói cỏ c ắ t nước ấy.

Nàng đương nhiên không biết, vì đó chính là do Lan Quý Nhân tự đặt vào.

Trong phút sinh tử, Thục Phi h o ả n g h ố t nhớ đến ta.

“Là Nhu Quý Nhân! Nàng trước đây làm việc ở Khởi Tường cung, cỏ c ắ t nước chắc chắn là do nàng đặt vào!”

Ta vào Khởi Tường cung, chuẩn bị một chút cảm xúc.

Đến trước mặt Hoàng thượng, đối diện với cáo buộc của Thục Phi, ta sợ hãi đến ngẩn người hai giây.

Tỉnh táo lại, đôi mắt đỏ hoe, ta quỳ xuống khóc.

“Thần thiếp trước đây phục vụ ở Khởi Tường cung, Mộc Lan Hương mà Nhàn Phi nương nương gửi đến, chính là thần thiếp tự mình khiêng đến, Thục Phi nương nương lúc đó nói Mộc Lan Hương này kị với người, hôm đó đã dùng nước nóng tưới c h ế t rồi ạ... hức hức hức.”

“Nhưng khi Thục Phi nương nương ở Ninh Khôn cung của Hoàng hậu lại không nói như vậy, còn nói Mộc Lan Hương của Hoàng hậu được chăm sóc rất tốt, còn tưới nước giúp cho cây của Hoàng hậu... hức... hức... hức.”

“Khi đại hoàng tử gặp chuyện, thần thiếp còn cho là Thục Phi nương nương thật nhìn xa trông rộng sớm đã vứt bỏ Mộc Lan Hương đ ộ c đó đi rồi... hhh...ức...”

“Hức... hức... Bệ hạ minh xét, ai cũng biết thần thiếp xuất thân không tốt, căn bản không biết được đâu là Mộc Lan Hương và cỏ hôi ạ hu..ức...hức”

Màn khóc lóc này, sống động như một mỹ nhân ngốc nghếch chịu nhiều oan ức.

Phàm là nam tử thì sao thôi động lòng trước nước mắt của giai nhân, Hoàng thượng có là chân mệnh thiên tử đi nữa thì vẫn là một nam tử, dĩ nhiên nam tử thường rất thích những kiểu này.

Hoàng thượng nâng ta dậy, âu yếm nói:

“Đó gọi là cỏ c ắ t nước, không phải cỏ hôi, hơn nữa, Mộc Lan Hương thì không đ ộ c.”

Ta gật đầu, nước mắt rơi đầy mặt.

“Vẫn là Bệ hạ hiểu biết uyên thâm, thần thiếp chỉ nghĩ đến việc hầu hạ Bệ hạ, không nhớ được điều gì khác.”

Hoàng thượng nhẹ nhàng vỗ về lưng ta, quay lại nhìn Thục Phi đang quỳ trên đất với vẻ mặt lạnh lùng.

“Ngươi trước đây đã nhiều lần gây khó dễ cho Bội D/ao, nay lại dám m ư u h ạ i nàng, thật sự là tội không thể tha thứ!”

“Người đâu! Đưa Thục Phi vào lãnh cung, để nàng ở đó đến hết quãng đời còn lại, tự mình nghiền ngẫm lỗi lầm!”

Trong mắt Thục Phi chỉ còn lại t u y ệ t v ọ n g, không thể nói ra lời biện bạch nào nữa.

Vì lời khóc lóc của ta, ngoài câu cuối cùng, những câu khác đều là sự thật.

Lan Quý Nhân kịp thời lên tiếng:

“Bệ hạ, lần này có phải có thể chứng minh sự trong sạch của Nhàn Phi nương nương không...”

Hoàng thượng nhớ đến Nhàn Phi, có chút áy náy.

“Nhàn Phi vô tội đã phải chịu oan, trẫm sẽ tự mình đi đón nàng ra.”

Ta trong lòng k h i n h th ư ờ n g một tiếng, tên nam nhân này, giờ lại tỏ ra tình cảm sâu nặng.

Nhưng như vậy, lại đúng ý ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hương dành dành thơm ngát lưu luyến.

Chương 8
Khi nhà họ Bùi long trọng đến cầu hôn. Ta đang giúp mèo hoa lý trong ngõ đẻ con. Tay nhuốm đầy máu, luống cuống không biết làm sao. Cửa nhà chất đầy mấy tầng hàng xóm đến xem náo nhiệt. Tiếng bàn tán xôn xao. 'Nhà họ Bùi cao môn đại hộ, nếu không phải tướng quân Bùi kia bệnh nặng khó qua khỏi, sao lại cầu hôn tiểu Chi Tử chứ.' 'Nói thì tiểu Chi Tử cũng có phúc lắm thay, khắp thành chẳng có cô gái nào hợp bát tự với Bùi tướng quân bằng nàng.' 'Theo ta thì chẳng phải chuyện hay. Hôn sự trấn bệnh mà thành, lấy gia thế nàng, nhà họ Bùi chưa chắc đã coi trọng nàng. Nếu không thành, ới dà, tuổi xuân đã phải thủ quả.' Ta liếc nhìn lễ đơn dài dằng dặc do mối lái bày ra. Lại nhìn bóng dáng tiều tụy khép nép của cha mẹ, cùng ống quần xắn cao để lộ nửa bắp chân của đứa em trai. 'Ta gả.' Còn việc trong lòng ta đã có người, chẳng đáng kể chi.
Cổ trang
Chữa Lành
Ngôn Tình
4