Phản Diện Là Nữ Chính

Chương 9

23/10/2024 20:20

9

Sau khi Nhàn Phi vào lãnh cung, ta và Lan Quý Nhân thường xuyên được Hoàng thượng sủng ái.

Không lâu sau, Lan Quý Nhân đã m a n g t h a i hoàng tử.

Ta đứng bên hồ trong Ngự hoa viên, thong thả rắc thức ăn cho cá.

Nghe nói Thục Phi để hồi phục sức khỏe, mỗi ngày đều đến đây đi dạo.

Khi thấy một mảng sáng xuất hiện sau núi giả, ta giả vờ vô tình nói với cung nữ bên cạnh:

“Thái y nói, trong bụng Lan Quý Nhân là một tiểu hoàng tử.”

Theo cung quy của hậu cung, chỉ có phi vị trở lên mới có tư cách nuôi dưỡng hoàng tử.

Hiện tại, những người không có con mà lại có tư cách nuôi dưỡng hoàng tử chỉ còn lại Hoàng hậu và Thục Phi.

Quả nhiên, Thục Phi đã xin Hoàng thượng cho Lan Quý Nhân về Khởi Tường cung để s i n h n ở.

Hoàng hậu vẫn còn chìm trong nỗi đ/au mất con, nên Hoàng thượng lập tức đồng ý.

Chỉ có ta biết, Lan Quý Nhân là người rất coi trọng Nhàn Phi.

Mà Nhàn Phi và Thục Phi đã không hòa thuận từ lâu, điều nay có nghĩa là... Thục Phi đang tự tìm đường c h ế t cho mình.

Vài tháng sau, khi Lan Quý Nhân sắp sinh, cơ thể nàng bắt đầu cảm thấy không thoải mái.

Thái y đến kiểm tra, cuối cùng phát hiện trong nước ngâm chân của nàng có nước ép cỏ c ắ t nước.

Hoàng thượng đã phái người đến cung Thục Phi và phát hiện hai gói cỏ c ắ t nước đã phơi khô.

Nhân chứng và tang chứng đều có đủ, nàng không thể chối cãi.

Thục Phi quỳ xuống đất khóc lóc, nói rằng chuyện này không liên quan đến nàng, nàng không biết tại sao lại có hai gói cỏ c ắ t nước ấy.

Nàng đương nhiên không biết, vì đó chính là do Lan Quý Nhân tự đặt vào.

Trong phút sinh tử, Thục Phi h o ả n g h ố t nhớ đến ta.

“Là Nhu Quý Nhân! Nàng trước đây làm việc ở Khởi Tường cung, cỏ c ắ t nước chắc chắn là do nàng đặt vào!”

Ta vào Khởi Tường cung, chuẩn bị một chút cảm xúc.

Đến trước mặt Hoàng thượng, đối diện với cáo buộc của Thục Phi, ta sợ hãi đến ngẩn người hai giây.

Tỉnh táo lại, đôi mắt đỏ hoe, ta quỳ xuống khóc.

“Thần thiếp trước đây phục vụ ở Khởi Tường cung, Mộc Lan Hương mà Nhàn Phi nương nương gửi đến, chính là thần thiếp tự mình khiêng đến, Thục Phi nương nương lúc đó nói Mộc Lan Hương này kị với người, hôm đó đã dùng nước nóng tưới c h ế t rồi ạ... hức hức hức.”

“Nhưng khi Thục Phi nương nương ở Ninh Khôn cung của Hoàng hậu lại không nói như vậy, còn nói Mộc Lan Hương của Hoàng hậu được chăm sóc rất tốt, còn tưới nước giúp cho cây của Hoàng hậu... hức... hức... hức.”

“Khi đại hoàng tử gặp chuyện, thần thiếp còn cho là Thục Phi nương nương thật nhìn xa trông rộng sớm đã vứt bỏ Mộc Lan Hương đ ộ c đó đi rồi... hhh...ức...”

“Hức... hức... Bệ hạ minh xét, ai cũng biết thần thiếp xuất thân không tốt, căn bản không biết được đâu là Mộc Lan Hương và cỏ hôi ạ hu..ức...hức”

Màn khóc lóc này, sống động như một mỹ nhân ngốc nghếch chịu nhiều oan ức.

Phàm là nam tử thì sao thôi động lòng trước nước mắt của giai nhân, Hoàng thượng có là chân mệnh thiên tử đi nữa thì vẫn là một nam tử, dĩ nhiên nam tử thường rất thích những kiểu này.

Hoàng thượng nâng ta dậy, âu yếm nói:

“Đó gọi là cỏ c ắ t nước, không phải cỏ hôi, hơn nữa, Mộc Lan Hương thì không đ ộ c.”

Ta gật đầu, nước mắt rơi đầy mặt.

“Vẫn là Bệ hạ hiểu biết uyên thâm, thần thiếp chỉ nghĩ đến việc hầu hạ Bệ hạ, không nhớ được điều gì khác.”

Hoàng thượng nhẹ nhàng vỗ về lưng ta, quay lại nhìn Thục Phi đang quỳ trên đất với vẻ mặt lạnh lùng.

“Ngươi trước đây đã nhiều lần gây khó dễ cho Bội D/ao, nay lại dám m ư u h ạ i nàng, thật sự là tội không thể tha thứ!”

“Người đâu! Đưa Thục Phi vào lãnh cung, để nàng ở đó đến hết quãng đời còn lại, tự mình nghiền ngẫm lỗi lầm!”

Trong mắt Thục Phi chỉ còn lại t u y ệ t v ọ n g, không thể nói ra lời biện bạch nào nữa.

Vì lời khóc lóc của ta, ngoài câu cuối cùng, những câu khác đều là sự thật.

Lan Quý Nhân kịp thời lên tiếng:

“Bệ hạ, lần này có phải có thể chứng minh sự trong sạch của Nhàn Phi nương nương không...”

Hoàng thượng nhớ đến Nhàn Phi, có chút áy náy.

“Nhàn Phi vô tội đã phải chịu oan, trẫm sẽ tự mình đi đón nàng ra.”

Ta trong lòng k h i n h th ư ờ n g một tiếng, tên nam nhân này, giờ lại tỏ ra tình cảm sâu nặng.

Nhưng như vậy, lại đúng ý ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0