Đến khi hoàn h/ồn lại, tôi đã bị Lục Căng Dã đưa về căn hộ mới vừa được bày trí xong xuôi.
Đặt tôi xuống sô pha xong, anh không nói một lời liền đi vào bếp.
Lát sau, anh bưng ra một bát canh giải rư/ợu, mặt lạnh tanh đưa đến tận miệng tôi.
Ngửi thấy mùi gừng, tôi theo bản năng kháng cự muốn né ra xa một chút.
Nào ngờ Lục Căng Dã như bị kích động chuyện gì, đưa tay giữ ch/ặt lấy gáy tôi.
"Tránh cái gì? Nam mô-đen đút cho em thì em uống, anh đút cho em thì em lại né à?"
Dù sao thì bây giờ tôi cũng đã dọn ra khỏi nhà họ Lục rồi, bị thái độ của anh chọc tức, tôi liền nói thẳng.
"Anh không còn là anh trai em nữa!"
Lục Căng Dã không hề phản bác, ngược lại còn thừa nhận:
"Đúng vậy, không có qu/an h/ệ huyết thống."
Anh nhìn tôi chằm chằm, lặp lại lần nữa.
"Lục Vãn Sênh, chúng ta không có qu/an h/ệ huyết thống nữa rồi."
Nghe anh nói vậy, trong lòng tôi càng thêm xót xa.
Anh nhất thiết phải cứ xát muối vào vết thương của tôi như thế sao?
Tôi dứt khoát đẩy anh ra.
"Nếu đã không còn qu/an h/ệ gì nữa, vậy bây giờ anh cút ra khỏi nhà tôi đi!"
Lục Căng Dã cười khẩy một tiếng, kéo tôi đi xem một vòng quanh nhà.
Lúc này tôi mới phát hiện ra.
Mọi thứ trong căn hộ này đều được chuẩn bị thành một đôi.
Dép lê hai đôi, đồ ngủ hai bộ, bàn chải đá/nh răng cũng có hai chiếc.
Anh cất giọng từ phía sau tôi.
"Em gái à, đây là tổ ấm chung của chúng ta mà."
Tôi lập tức bật lại.
"Tôi không thèm sống chung với anh."
Giọng Lục Căng Dã bỗng chốc cất cao.
"Không ở chung với anh? Thế em muốn ở với ai?!"
"Với tên đàn anh ở câu lạc bộ? Hay là gã tự xưng là anh trai ruột mới gặp một lần kia? Hoặc là tên nam mô-đen ban nãy?"
Tôi mím ch/ặt môi không nói tiếng nào.
Khóe mắt Lục Căng Dã đỏ hoe, từng chữ từng chữ uất ức chất vấn.
"Lục Vãn Sênh, rõ ràng hồi nhỏ là em bám lấy anh trước."
Tôi vẫn không nhịn được mà thanh minh.
"Nhưng em đâu ngờ chúng ta không phải là ruột th!t, bây giờ Lục Niệm đã trở về rồi, em còn lý do gì để bám lấy anh nữa?"
"Tại sao lại không được?!"
Lục Căng Dã nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
"Hồi nhỏ em nói muốn có tình yêu của mẹ, anh liền đóng vai mẹ của em."
"Em nói không có ai chơi cùng, anh trai lại làm bạn chơi với em."
"Em bảo bảo mẫu chăm sóc không chu đáo, anh liền hầu hạ em như người hầu."
"Lục Vãn Sênh, có thứ gì mà anh chưa cho em, em dựa vào cái gì mà không tiếp tục bám lấy anh nữa?!"
Bộ n/ão đang thấm hơi men của tôi triệt để đơ toàn tập.
Thấy tôi im lặng, anh lại bừng tỉnh ngộ nói.
"Ồ, anh hiểu rồi."
"Em gái gọi nam mô-đen, có phải là muốn giải quyết nhu cầu sinh lý không?"
Lục Căng Dã bình tĩnh thốt ra những lời đi/ên rồ.
"Vậy thì anh đây cũng có thể làm nam mô-đen của em."