Cửu U nói rằng mệnh cách của Giang Sa Sa—thứ bị Cửu Nhiễm đ/á/nh cắp—được giấu trong Trấn Yêu Tháp.

Còn các nữ q/uỷ như chị Phương, lý do họ vẫn có thể ẩn náu bên ngoài chùa mà không bị h/ồn phi phách tán, chính là nhờ Cửu U ngày ngày tụng kinh gia trì, giúp họ giữ vững h/ồn phách.

Khi tôi đưa Giang Sa Sa đến Trấn Yêu Tháp để lấy lại mệnh cách, Thẩm Hạo kích động đến mức nước mắt rưng rưng:

"Tốt quá rồi! Cuối cùng Sa Sa cũng không phải sống cảnh thế này nữa!"

"Cô ấy có thể đường đường chính chính yêu đương, cũng không cần phải làm mấy trò như ‘trọng thưởng cầu con’ hay ‘ném tú cầu kén chồng’ nữa!"

Nhìn cái dáng vẻ ngốc nghếch này của anh ta, tôi cố tình thở dài tiếc nuối:

"Haizz, vốn dĩ theo luật, tú cầu đó là tôi giành được từ tay anh."

"Nhưng tôi là con gái, nên hạng nhất không được tính. Vậy nên anh mới là quán quân chân chính đấy!"

Thẩm Hạo dụi dụi mắt, rồi nở một nụ cười hiền lành:

"Không sao cả, chỉ cần cô ấy hạnh phúc là được."

Người đàn ông này đúng là hiếm có khó tìm.

Tôi quay lại, lớn tiếng gọi Giang Sa Sa:

"Nghe chưa? Người tốt thế này mà bỏ lỡ thì không còn ai tốt hơn đâu đấy!"

Giang Sa Sa đứng ở bậc cửa, hốc mắt đỏ hoe, nghe tôi nói thì lườm một cái, mặt thoáng ửng hồng.

Ngay sau đó, cô ấy quay sang nhìn Thẩm Hạo, giọng nhỏ như muỗi kêu:

"Ném tú cầu kén chồng… vẫn có hiệu lực đấy."

Thẩm Hạo trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình. Anh ta kích động đến mức môi run lên bần bật.

Ôi trời, cái mùi "tình yêu chua loét" này, tôi thật sự không muốn nhìn thêm chút nào nữa.

Vừa định trêu chọc hai người vài câu, Tống Phi Phi lại đột nhiên bước lên, sắc mặt nặng nề, giơ điện thoại đến trước mặt tôi.

Tin nhắn gửi đến, vẫn là một đống ký tự lo/ạn xạ quen thuộc:

"Lợi hại thật đấy, ngay cả Cửu Nhiễm mà cũng xử lý được."

"Thế nào? Long Hoa Tự có vui không?"

"Bài kiểm tra tiếp theo… sẽ còn thú vị hơn nhiều đấy~"

Rốt cuộc là ai?!?

Vậy là đã hết phần Linh Châu: Tr/ộm Mệnh 1, nếu các bạn thấy thích hệ liệt này thì hãy bình luận để tui sắp xếp làm thêm về hệ liệt này nhé.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếm địa sơn hà

Chương 8
Năm đó ta mười chín tuổi, tự tay kết liễu anh trai ruột. Con dao chưa mài đủ sắc, phải chém tận hai nhát hắn mới tắt thở. Đến lượt cha ruột thì thuận tay hơn nhiều, một đao xuyên qua cổ họng, máu tươi phun đầy tường. Giữa đống thi thể, Nguyên Thiếu Khoảnh tìm đến. Hắn ngồi xổm xuống, tỉ mỉ lau từng mẩu thịt vụn trên tay ta: "A Trần, đi theo ta. Sau này giành được thiên hạ, ta chia cho nàng một nửa." Từ đó, ta trở thành thanh đao sắc bén nhất trong tay hắn. Hắn nói Giang Nam không yên ổn, ta liền chém giết suốt ba ngàn dặm. Hắn nói Tây Bắc có mầm họa, ta liền chặt đầu người chất thành núi. Khắp thiên hạ này, không thể tìm ra thanh đao thứ hai nghe lời hơn ta. Đêm trước ngày đăng cơ, hắn cho lui hết tả hữu, giả nhân giả nghĩa nói: "A Trần, triều đình hung hiểm. Nàng cứ làm một Quý Phi, tôn vinh khoác lên mình, há chẳng phải thanh tịnh sao?" Ta cười, gật đầu. Rồi xoay người, một đao đâm thủng yết hầu hắn. "Giang sơn này vốn đã có một nửa của ta. Ngươi không nỡ cho, vậy thì lấy luôn cái mạng này của ngươi mà bù vào." Máu tươi bắn lên áo bào, ta lười lau đi. Cứ thế mặc, bước ra gặp bá quan.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Mặt phù dung Chương 6
Sâu Nơi Người Sống Chương 35: Hỷ
Tràn đầy Chương 7