Vương Thúy Bình sai khiến tiểu q/uỷ, tôi và Hoa Vũ Linh đã cố gắng hết sức bình sinh, dùng hết bùa và đạo cụ trong túi, Hoa Vũ Linh cũng không thể niệm chú được nữa.

Những tiểu q/uỷ kia gần như đã bị chúng tôi tiêu diệt, Hoa Vũ Linh ngã gục xuống đất.

"Kiều Mặc Vũ, tôi kiệt sức rồi, tôi thực sự kiệt sức rồi."

"Đm, cậu còn không dùng Thiên kiếp lệnh à?"

Giang Hạo Ngôn bị Vương Thúy Bình bóp cổ, bị thương nhiều vết, trên cánh tay chảy m/áu ròng ròng. Vương Thúy Bình lè lưỡi li/ếm tay cậu ta với vẻ mặt si mê.

“M/áu thuần khiết quá.”

Nhìn thấy Vương Thúy Bình đang muốn x/é Giang Hạo Ngôn thành từng mảnh, tôi nghiến răng nghiến lợi.

"Ch*t ti/ệt, liều vậy!"

“Hiệu lệnh Ngũ Lôi.”

Một tia sét đá/nh trúng Vương Thúy Bình, cô ta loạng choạng buông Giang Hạo Ngôn ra.

"Ha ha, đây là Thiên kiếp lệnh à, chẳng qua cũng chỉ thế này...”

Cô ta chưa kịp nói xong thì tôi đã lao về phía cô ta, ôm ch/ặt lấy eo cô ta, cả hai cùng rơi xuống Cổ Đàm.

Cái lạnh thấu xươ/ng xuyên qua từng lỗ chân lông trên cơ thể, tôi gi/ật mình, nín thở cố gắng mở mắt.

Sau đó tôi nhìn thấy một cảnh tượng mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Dưới nước xuất hiện mấy cái bóng đen khổng lồ, mấy cái lưỡi khổng lồ màu đỏ lao ra, túm lấy Q/uỷ Mẫu.

Q/uỷ Mẫu hét lên một tiếng chói tai, quanh miệng xuất hiện một vòng bong bóng. Vô số con q/uỷ nhỏ bò ra từ gi/ữa hai ch/ân cô ta, vồ lấy những chiếc lưỡi đó và cắn chúng.

M/áu lập tức nhuộm đỏ mặt nước, tôi không dám ở lại, vội vàng bơi vào bờ.

"Kiều Mặc Vũ...”

Giang Hạo Ngôn nằm nửa người trên mép hồ bơi, liều lĩnh vươn tay về phía tôi.

Tôi thấy sự ngạc nhiên trong mắt cậu ta chuyển sang kinh hãi.

Giây tiếp theo, một chiếc lưỡi đỏ quấn quanh eo tôi, kéo tôi xuống một cách mạnh mẽ.

Đầu lưỡi như có gai, tôi cảm thấy da th!t ở thắt lưng đ/au nhức, một cơn ớn lạnh ùa vào, nửa người tê dại.

Thứ này còn có đ/ộc.

Tôi bị kéo xuống nước, nhanh chóng đưa hai tay ra sau lưng, ngón giữa tay phải móc vào ngón giữa tay trái, ngón đeo nhẫn móc vào ngón áp út tay trái, tạo thành ấn Phiên Thiên.

Nguồn gốc của cái tên ấn Phiên Thiên là từ pháp bảo trời cho của tổ tiên Hồng Quân, phong ấn này rất tà/n nh/ẫn và chuyên t/át vào đầu người khác, mỗi đò/n gi*t ch*t một người.

Sau này, Đạo giáo đã biến nó thành ấn tay, mang ý nghĩa sức mạnh vô hạn.

Tuy nhiên, thứ này có thể đả thương địch một ngàn thì cũng tổn hại mình tám trăm, đồng thời sẽ tiêu hao rất nhiều linh lực trong cơ thể.

Tôi đưa ấn tay về phía cái lưỡi trên thắt lưng mình, t/át mạnh vào, cái lưỡi đ/au quá, nó thật sự rút lại rất nhanh.

Tôi không còn sức lực nào nữa, cơ thể tôi cứng đờ và chìm sâu xuống dưới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm