Vương Thúy Bình sai khiến tiểu q/uỷ, tôi và Hoa Vũ Linh đã cố gắng hết sức bình sinh, dùng hết bùa và đạo cụ trong túi, Hoa Vũ Linh cũng không thể niệm chú được nữa.

Những tiểu q/uỷ kia gần như đã bị chúng tôi tiêu diệt, Hoa Vũ Linh ngã gục xuống đất.

"Kiều Mặc Vũ, tôi kiệt sức rồi, tôi thực sự kiệt sức rồi."

"Đm, cậu còn không dùng Thiên kiếp lệnh à?"

Giang Hạo Ngôn bị Vương Thúy Bình bóp cổ, bị thương nhiều vết, trên cánh tay chảy m/áu ròng ròng. Vương Thúy Bình lè lưỡi li/ếm tay cậu ta với vẻ mặt si mê.

“M/áu thuần khiết quá.”

Nhìn thấy Vương Thúy Bình đang muốn x/é Giang Hạo Ngôn thành từng mảnh, tôi nghiến răng nghiến lợi.

"Ch*t ti/ệt, liều vậy!"

“Hiệu lệnh Ngũ Lôi.”

Một tia sét đá/nh trúng Vương Thúy Bình, cô ta loạng choạng buông Giang Hạo Ngôn ra.

"Ha ha, đây là Thiên kiếp lệnh à, chẳng qua cũng chỉ thế này...”

Cô ta chưa kịp nói xong thì tôi đã lao về phía cô ta, ôm ch/ặt lấy eo cô ta, cả hai cùng rơi xuống Cổ Đàm.

Cái lạnh thấu xươ/ng xuyên qua từng lỗ chân lông trên cơ thể, tôi gi/ật mình, nín thở cố gắng mở mắt.

Sau đó tôi nhìn thấy một cảnh tượng mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Dưới nước xuất hiện mấy cái bóng đen khổng lồ, mấy cái lưỡi khổng lồ màu đỏ lao ra, túm lấy Q/uỷ Mẫu.

Q/uỷ Mẫu hét lên một tiếng chói tai, quanh miệng xuất hiện một vòng bong bóng. Vô số con q/uỷ nhỏ bò ra từ gi/ữa hai ch/ân cô ta, vồ lấy những chiếc lưỡi đó và cắn chúng.

M/áu lập tức nhuộm đỏ mặt nước, tôi không dám ở lại, vội vàng bơi vào bờ.

"Kiều Mặc Vũ...”

Giang Hạo Ngôn nằm nửa người trên mép hồ bơi, liều lĩnh vươn tay về phía tôi.

Tôi thấy sự ngạc nhiên trong mắt cậu ta chuyển sang kinh hãi.

Giây tiếp theo, một chiếc lưỡi đỏ quấn quanh eo tôi, kéo tôi xuống một cách mạnh mẽ.

Đầu lưỡi như có gai, tôi cảm thấy da th!t ở thắt lưng đ/au nhức, một cơn ớn lạnh ùa vào, nửa người tê dại.

Thứ này còn có đ/ộc.

Tôi bị kéo xuống nước, nhanh chóng đưa hai tay ra sau lưng, ngón giữa tay phải móc vào ngón giữa tay trái, ngón đeo nhẫn móc vào ngón áp út tay trái, tạo thành ấn Phiên Thiên.

Nguồn gốc của cái tên ấn Phiên Thiên là từ pháp bảo trời cho của tổ tiên Hồng Quân, phong ấn này rất tà/n nh/ẫn và chuyên t/át vào đầu người khác, mỗi đò/n gi*t ch*t một người.

Sau này, Đạo giáo đã biến nó thành ấn tay, mang ý nghĩa sức mạnh vô hạn.

Tuy nhiên, thứ này có thể đả thương địch một ngàn thì cũng tổn hại mình tám trăm, đồng thời sẽ tiêu hao rất nhiều linh lực trong cơ thể.

Tôi đưa ấn tay về phía cái lưỡi trên thắt lưng mình, t/át mạnh vào, cái lưỡi đ/au quá, nó thật sự rút lại rất nhanh.

Tôi không còn sức lực nào nữa, cơ thể tôi cứng đờ và chìm sâu xuống dưới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Crush cũ cười nhạo tôi đi giao đồ ăn, nào ngờ tôi là con gái độc nhất của tỷ phú

Chương 9
Tổ tiên nhà tôi khởi nghiệp từ nghề khai thác mỏ, giàu đến mức nào ư? Ngày tôi chào đời, ông nội mua thẳng nửa quả núi làm quà đầy tháng cho tôi. Ba tuổi, tôi bốc thăm thôi nôi trúng ngay một chiếc bàn tính vàng, cả nhà thức trắng đêm để thành lập quỹ tín thác cho tôi. Hồi tiểu học đi họp phụ huynh, hiệu trưởng thấy bố mẹ tôi đều phải khúm núm đứng dậy. Thế nhưng năm tôi mười tuổi, tôi suýt chút nữa bị bắt cóc. Bố mẹ sợ hãi tột độ, từ đó ném tôi vào một khu chung cư bình dân, mặc quần áo mua ở chợ đầu mối, ăn cơm suất rẻ nhất ở nhà ăn tập thể. Tôi cũng thấy thoải mái vì được yên tĩnh. Cho đến buổi họp lớp năm năm sau khi tốt nghiệp, cô lớp trưởng tôi từng thầm thương trộm nhớ nhìn thấy tôi mặc đồng phục shipper, cười cười xếp tôi vào bàn của nhân viên phục vụ. Hoa khôi của lớp dịu dàng nói: "Ôi dào, mọi người đừng nói thế, đối với Chi Dao mà nói, tự nuôi sống được bản thân đã là một loại thành công rồi mà." Cả đám nâng ly hùa theo: "May mà hồi đó lớp trưởng không bị mù, nếu không giờ chắc phải cùng cô ta chen chúc trong căn nhà thuê mà ăn mì tôm rồi nhỉ?" Tôi chẳng có phản ứng gì, chỉ đang cau mày nhìn tệp tài liệu mà hội đồng quản trị gia tộc gửi đến trên điện thoại.
Sảng Văn
Tình cảm
0