Năm ngày sau.
Sắc đỏ trong mắt Tần Liệt đã nhạt dần.
Hắn ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết cào trên mu bàn tay mình.
Đó là kiệt tác tôi để lại khi phản kháng đêm qua vì bị hắn siết quá ch/ặt.
Tôi ngồi giữa đống linh kiện phế thải, tay cầm chiếc bánh màn thầu nhai nhồm nhoàm.
"Tỉnh rồi à?"
Tôi nuốt miếng màn thầu cuối cùng.
"Tỉnh rồi thì thanh toán đi. Tám mươi triệu trước đó là trả trước, còn phí tổn thất tinh thần mấy ngày nay, phí bỏ bê công việc, cùng với phí lao vụ làm gối ôm cho anh, tôi giảm giá cho anh đấy, đưa thêm hai mươi triệu nữa cho tròn con số nhé."
Tôi cũng chẳng trông mong hắn trả thật, chỉ là cái miệng quen thói.
Tần Liệt không nói gì.
Ánh mắt hắn quét một vòng quanh tiệm sửa xe chật hẹp bừa bộn, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
Ánh mắt dính dính, tràn đầy d/ục v/ọng chiếm hữu kia đã biến mất, thay vào đó là vẻ cao cao tại thượng, dò xét mọi thứ của một vị Nguyên soái đế quốc.
Chỉ là khi ánh mắt chạm vào dấu răng trên cổ tôi, lông mày hắn khẽ nhíu lại một cách khó nhận thấy.
"Tạ Thính Thanh."
Hắn gọi tên tôi, rõ ràng rành mạch, không còn là những tiếng lầm bầm mơ hồ như trước nữa.
"Tuyến thể của em bị sao vậy?"
Động tác của tôi khựng lại, bàn tay đang cầm cốc nước dừng giữa không trung.
Điều gì đến rồi cũng sẽ đến.
"Hỏng rồi."
"Vài năm trước gặp chút t/ai n/ạn, n/ổ mất rồi. Giờ chỉ là đồ trang trí thôi."
Tần Liệt đứng dậy, sải đôi chân dài bước đến trước mặt tôi.
Theo sự tiến lại gần của hắn, luồng áp bức thuộc về kẻ bề trên lại ập đến.
Hắn giơ tay, đầu ngón tay chạm nhẹ vào vùng da ở mép gáy tôi.
"đ/au không?"
Sống mũi tôi cay xè.
Chuyện xảy ra lâu như vậy, ngay cả mẹ tôi cũng chưa từng hỏi tôi có đ/au hay không.
"Sớm đã không còn đ/au nữa rồi."
Câu này nửa thật nửa giả.
Khoảnh khắc tuyến thể bị h/ủy ho/ại đúng là đ/au đến mức muốn ch*t.
Nhưng cảm giác tê dại trống rỗng sau đó còn dày vò hơn cả nỗi đ/au.
Tần Liệt nhìn chằm chằm tôi, đột nhiên nói:
"Em là con trai cả của Tạ Xươ/ng Văn nhà họ Tạ."
"Kỹ sư cơ khí thiên tài được truyền thông tung hô lên tận mây xanh, cây hái ra tiền tương lai của nhà họ Tạ."
"Với tài nguyên cấp bậc này, lũ cáo già nhà họ Tạ kia dù n/ão có nhét đầy phân thì cũng không đến mức vứt em ở cái tiệm sửa xe nát này cho tự sinh tự diệt."
"Tại sao?"
Tôi thở dài: "Nguyên soái Tần, dữ liệu của anh có cập nhật không đấy?"
"Tiền đề của thiên tài là tôi phải là một Alpha cấp S."
"Giờ thì đây là một cái hố. Loại hố không thể lấp đầy ấy."
Tần Liệt nhíu mày, như thể vừa nghe thấy một luận điệu phản nhân loại nào đó.
"N/ão mọc trong hộp sọ, chứ có phải mọc trên tuyến thể đâu."
"Kỹ thuật vẫn còn đó, đôi tay vẫn còn đó."
"Đôi tay này có thể sửa được cơ giáp cá nhân của tôi, thì cũng có thể sửa được thứ khác."
Tôi theo bản năng né tránh chủ đề này.
"Anh vừa làm tôi xong lại còn lén lút điều tra tôi à?"
"Tôi không thích ngủ với người mà mình không rõ lai lịch."
Hắn bước tới cửa cuốn.
"Loảng xoảng——"
Ánh nắng lâu ngày không thấy xuyên thủng bóng tối, bụi bặm nhảy múa trong cột sáng.
Tần Liệt nghiêng đầu, ánh mắt rơi vào vùng bụng phẳng lì của tôi.
"Nếu chỗ đó không mở được..."
Hắn khựng lại.
"Vậy lần tới, em ở trên đi."
Tôi: "...?"
Khoan đã.
Ý là, tôi có thể đ/è Nguyên soái đế quốc!?
"Thật không? Thế thì hôm nay luôn được không!?"
Tần Liệt mỉm cười: "Đương nhiên là được."
Vậy thì tôi phấn khích quá đi mất.