---

Tự nhiên, nếu như là dùng đ/ộc Lập Châu để hình dung, sợ rằng có chút chưa đủ. Dùng cách nói của Cẩu Tạp Chủng, ở trên đời này, còn không có ai đáng để hắn đặt ở trong mắt.

Võ Đạo Liên Minh Công Hội coi như là thế lực chấp chính của đ/ộc Lập Châu; nhưng nếu chọc vào Cẩu Tạp Chủng, coi như là Võ Đạo Liên Minh Công Hội, chỉ sợ cũng phải gặp nạn.

"Ha ha!! Điểm này, Bạch Minh chủ không cần phải lo lắng! Võ Đạo Liên Minh Công Hội chúng ta, tự nhiên sẽ có biện pháp." Kim trưởng lão cười nói.

"Kim trưởng lão, sợ rằng ngươi nghĩ sai một chuyện rồi... Không Sợ Minh chúng ta, cho tới bây giờ chưa sợ qua ai, bao gồm cả Cẩu Tạp Chủng! Mà cái danh hiệu Cẩu Tạp Chủng này vì sao lại vang dội như thế ở đ/ộc Lập Châu, ta nghĩ, Kim trưởng lão hẳn là cũng hiểu rõ." Diệp Oản Oản kh/inh thường nói.

Như Không Sợ Minh Chủ thật sự sợ Cẩu Tạp Chủng, làm sao còn có thể đem cái biệt hiệu “Cẩu Tạp Chủng” khó nghe như thế rêu rao khắp nơi? Vì thế nên hiện nay, đ/ộc Lập Châu căn bản không ai biết tên thật của Cẩu Tạp Chủng, chỉ gọi hắn là Cẩu Tạp Chủng.

"Bạch Minh chủ, ngươi thu mấy người ngoại lai, chẳng lẽ, thật coi Võ Đạo Liên Minh Công Hội bọn ta là kẻ đui m/ù cả rồi sao?" Bỗng nhiên, Kim trưởng lão cười lạnh một tiếng: "Quy củ của đ/ộc Lập Châu, không phải chỉ là do mỗi mình Võ Đạo Liên Minh Công Hội bọn ta quyết định, trong đó còn bao gồm cả tứ đại thế gia và một vài thế lực ngầm! Bạch Minh chủ thật muốn tạo tiền lệ x/ấu, chính mình xảy ra chuyện cũng không sao, sợ là sẽ là làm liên lụy một đám huynh đệ vào sinh ra tử này của ngươi!"

Kim trưởng lão cười nói: "Tự nhiên, nếu như Bạch Minh chủ đáp ứng, chuyện này, Võ Đạo Liên Minh Công Hội chúng ta làm chủ, cấp cho mấy người kia giấy thông hành đ/ộc Lập Châu, để cho mấy người kia trở thành người của đ/ộc Lập Châu! Chuyện này, cũng dễ tính, như thế nào?"

Nghe Kim trưởng lão nói như vậy, trong lòng Diệp Oản Oản tràn đầy hâm m/ộ. Giấy thông hành đ/ộc Lập Châu, nàng cũng muốn à nha!

Như mình cũng có thể có giấy thông hành đ/ộc Lập Châu, nào còn cần phải giả mạo Không Sợ Minh Chủ, cả ngày con mịa nó lo lắng đề phòng, ăn ngủ không yên.

"Ha ha!! Kim trưởng lão, ta có thể đáp ứng ngươi, nhưng cũng không phải là vì bị các ngươi u/y hi*p, mà là vì chúng ta và A Tu La quả thực có th/ù oán!! Như vậy đi, trừ các điều kiện phía trên ra, Võ Đạo Liên Minh Công Hội các ngươi phải chi ra gấp ba lần nhân lực và tiền bạc, hơn nữa tại thời điểm chúng ta có nhu cầu, phải hết sức giúp đỡ! Nếu không, miễn bàn!" Diệp Oản Oản nói.

"Cái gì, gấp ba lần nhân lực và tiền?"

Một vài thành viên Võ Đạo Liên Minh đứng ở sau lưng Kim trưởng lão trố mắt nhìn nhau. Nghe giang hồ đồn, cái tên Không Sợ Minh Chủ này tham lam thành tính, thiếu tiền liền cư/ớp. Thậm chí ngay cả một trong tứ đại thế gia, phú khả địch quốc Thẩm gia cũng đều bị ả ta trấn l/ột tiền. Bây giờ xem ra, quả thật là danh bất hư truyền...

"Gấp ba? Bạch Minh chủ thật là đòi hỏi nhiều." Kim trưởng lão như có điều suy nghĩ nhìn Diệp Oản Oản.

Kế hoạch hủy diệt A Tu La lần này, hắn tìm rất nhiều thế lực để xúi giục tiến hành, nhưng đám Không Sợ Minh này, lại là khó thương lượng nhất, cũng là thế lực khó chơi nhất.

Cho tới bây giờ không có một thế lực nào dám trả giá cùng với Võ Đạo Liên Minh Công Hội như vậy.

"Được rồi, ta đáp ứng Bạch Minh chủ, gia tăng gấp ba lần nhân lực và tiền bạc." Cuối cùng, Kim trưởng lão vuốt cằm nói.

"Ừ, vậy mau một chút, nhân lực cũng không cần gấp, trước tiên đem tiền đưa tới cho ta! Nhớ kỹ, thiếu một xu, chuyện này cũng đều miễn bàn!" Diệp Oản Oản nói.

"Ha ha...!!" Kim trưởng lão khẽ cười một tiếng: "Bạch Minh chủ yên tâm, chúng ta nếu như đã đáp ứng Bạch Minh chủ, đương nhiên sẽ không đổi ý. Nếu đều đã đem chính sự nói xong, lão phu liền xin cáo từ trước rồi!"

Kim trưởng lão nói xong, dẫn theo đám thành viên Võ Đạo Liên Minh Công Hội sau lưng nhanh chân rời đi.

Thấy Kim trưởng lão đã đi rồi, Bắc Đẩu kinh ngạc nhìn về phía Diệp Oản Oản: "Phong tỷ... Sau khi tỷ lần này trở về, đệ có cảm giác tỷ so với ngày trước còn muốn phách lối hơn. Năm đó tỷ đòi tiền Võ Đạo Liên Minh Công Hội, bất quá chỉ nhiều hơn gấp đôi, lần này lại yêu cầu gấp ba..."

Nghe vậy, Diệp Oản Oản lườm Bắc Đẩu một cái: "Vật giá đều lạm phát không biết bao nhiêu lần, tôi đây mới đòi có gấp ba!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi tìm thấy chị, nhưng chẳng thể gọi chị về nhà

Chương 12
Sau khi người cha báo án vợ mình là Lâm Nhã Thanh mất tích, Hứa Tri Hạ lại phát hiện hai mươi bảy hộp cơm mẹ để lại trong tủ đông tại nhà: tám hộp nắp đỏ, mười chín hộp nắp trắng. Dựa vào thói quen chuẩn bị bữa ăn không hề thay đổi suốt nhiều năm của mẹ cùng mật hiệu thời thơ ấu, cô nhận ra đây không phải là lời từ biệt, mà là ngày liên lạc an toàn vào mười chín tháng tám. Trên hành trình truy tìm, cô tìm thấy người chị gái Ninh An đã mất liên lạc suốt năm năm, đồng thời biết được mẹ đã dùng số lượng hộp cơm để sắp xếp lịch liên lạc an toàn hàng tháng, bởi lẽ người chồng đã kiểm soát điện thoại, tài chính và vị trí của bà trong thời gian dài. Tri Hạ buộc phải lựa chọn giữa việc xác nhận xem mẹ có thực sự tự nguyện rời đi hay không, tránh việc giao lại lộ trình an toàn cho người cha, và việc dừng các hoạt động tìm người công khai gây tổn thương. Cuối cùng, người mẹ đã hoàn tất việc xác nhận an toàn chính thức, người chị vẫn không quay về ngôi nhà cũ, và Tri Hạ cũng ngừng giúp cha tìm người, để mỗi người được tự chọn vị trí của riêng mình.
0