Đầu óc ta ong lên, chân bắt đầu mềm nhũn:

"Bệ... Bệ hạ..."

"Ngoài Bệ hạ ra thì sao?"

Giọng ta đã biến đổi:

"Hoàng, Hoàng hậu điện hạ?!"

Trưởng công chúa gật đầu:

"Ngươi tiêu rồi. Ngươi dám xúi giục Hoàng hậu... Rửa sạch cổ mà chờ đi."

Ta hoảng hốt chạy về phủ Tướng quân, nắm lấy tay áo Triệu Khê Hành bắt đầu khóc lóc:

"Phu quân! Quân công của chàng có đủ để đổi một tấm kim bài miễn tử không?"

Chàng nghi hoặc:

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Ta lôi lá thư hòa ly ra nhét vào tay chàng:

"Hòa ly! Chúng ta hòa ly ngay lập tức! Không thể liên lụy đến chàng!"

Sắc mặt Triệu Khê Hành trầm xuống, sống chếc không chịu.

Sau khi gặng hỏi, ta mới nức nở kể lại chuyện hôm nay.

Chàng nghe xong, một lúc lâu sau mới đắn đo nói:

"Hoàng hậu nương nương... xưa nay đoan trang ổn trọng, có lẽ... sẽ không hành động như vậy đâu nhỉ?"

"Ngày mai ta sẽ đưa nàng vào cung xin tội, xem tình hình rồi tính."

Đêm đó, ta ngủ không hề yên ổn, trong mơ toàn là máy ch/ém đầu chó.

Ngày hôm sau, ta r/un r/ẩy theo Triệu Khê Hành vào cung.

Hoàng thượng mãi vẫn chưa xuất hiện.

Cuối cùng, tiếng bước chân cũng vang lên.

Ta cúi đầu, lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Đại sư! Sao người lại đến đây!"

Ta ngẩng đầu, chỉ thấy Hoàng hậu má đỏ ửng, mấy bước đã tiến lên nắm lấy tay ta.

Nhìn vẻ mặt của người, người... người thật sự đã làm rồi?

Còn làm thành công nữa?

Ta và Triệu Khê Hành nhìn nhau ngơ ngác.

Lúc này, Hoàng thượng mới từ tốn bước ra từ phía sau.

Ta lén ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy trên cổ tay Hoàng thượng lờ mờ lộ ra một vết hằn đỏ nhàn nhạt.

Mà đuôi mắt ngài còn hơi ửng đỏ, khi nhìn Hoàng hậu, lại mang theo một tia u oán?

Nhưng Hoàng hậu lại hoàn toàn không nhận ra, vẫn đang hào hứng chia sẻ kinh nghiệm với ta:

"Phương pháp của đại sư quả nhiên hiệu nghiệm!"

"Chỉ là sợi dây lần sau phải đổi loại mềm hơn một chút, sẽ không dễ để lại vết hằn..."

Ta: "!!!"

Triệu Khê Hành: "!!!"

Hoàng thượng ho khan một tiếng, quay mặt đi, nhưng vành tai lại đỏ ửng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
4 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
6 Mưa hoa sương gió Chương 13
11 Em Đừng Khóc Mà Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Cũng Không Thể Muốn Làm Gì Thì Làm

7 - END
Sau một đêm "xuân phong nhất độ" với tên Alpha không đội trời chung, tôi vậy mà lại bị hắn làm cho có bầu. Hoảng hốt quá, tôi liền ôm đồ chạy trốn mất dép. Để kiếm tiền mua sữa bột cho con, ông bố bỉm sữa tập sự là tôi đành bất đắc dĩ nhận một kèo làm thêm: Đóng thế cho một cậu nhóc Omega vừa đào hôn ngay trước thềm một đám cưới thế kỷ! Ai mà có dè, chú rể của đám cưới đó lại chính là cha của đứa nhỏ trong bụng tôi! Tôi chỉ đành cắn răng, da mặt dày hơn thớt để hoàn thành toàn bộ quy trình hôn lễ. Cho đến khi tiệc cưới kết thúc, Lục Trạch đè nghiến tôi xuống giường... Tôi hốt hoảng: "Anh... anh làm cái gì thế?!" Ánh mắt Lục Trạch đầy mập mờ, khàn giọng bảo: "Bé ngoan, chẳng lẽ em không biết bước cuối cùng của hôn lễ là phải làm gì sao?" "Động phòng." Tôi cuống cuồng: "Chờ chút đã! Việc làm thêm... hình như đâu có bao gồm cái khoản này đâu hả, ai ơi cứu tôi?!"
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17