“Sao nổi không cơ chứ, mấy người có biết không, con dâu nhà Tùng Niên sáng sớm nay đã ôm con bé Cúc Hoa nhỏ xíu đi xe lên trấn rồi đấy!”

Nhờ bà Lưu Nhị Thẩm “tuyên truyền” rầm rộ suốt cả buổi sáng, gần như cả làng đều biết chuyện Trình Lỵ ôm Tô Cúc Hoa lên trấn từ sáng tinh mơ.

Mấy bà tám chuyên thích xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, cố tình đem chuyện này nói trước mặt Ngô Thúy Hoa, chỉ mong châm được ngọn lửa nào đó bùng lên.

Ai ngờ Ngô Thúy Hoa lại trưng ra cái bộ dạng “tôi biết hết rồi” mà nhìn bà ta, từ trong mũi hừ ra hai tiếng kh/inh khỉnh.

“Các người tưởng con tiện tỳ ấy nhất quyết đòi ba đứa nhỏ là vì cái gì hả? Tôi nghe nói rồi nhé, giờ thành phố đầy người muốn có con lắm, nó ôm đứa út lên thành phố thì có chuyện tốt lành gì chứ!”

Lời này vừa nói ra, mấy bà cụ đang hỏi chuyện đều ngẩn tò te. Ý của Ngô Thúy Hoa rõ như ban ngày.

“Trời ơi, sao nó dám thế chứ, đó là con của Tùng Niên cơ mà!”

“Còn dám với không dám, đằng nào cũng chẳng phải bò ra từ bụng mình, đem b/án lấy tiền mới là chuyện đứng đắn!”

Nói cũng có lý thật, không phải con ruột thì đúng là làm được chuyện đó.

Nhưng mẹ không phải ruột thì bà nội cũng phải ruột chứ!

“Thế bà không đi quản à? Dù gì cũng là con cháu nhà Tùng Niên để lại mà!”

Vừa nhắc đến chuyện này, mặt Ngô Thúy Hoa thoáng hiện vẻ lúng túng, nhưng rất nhanh đã bị vẻ mặt “h/ận sắt không thành thép” thay thế.

“Tôi quản? Nhà đã chia rồi, tôi lấy tư cách gì mà quản? Người ta giỏi lắm cơ, biết dọa ch*t dọa sống, còn kéo cả trưởng thôn ra làm chỗ dựa nữa chứ! Tóm lại, nếu con của Tùng Niên mà mất, tôi sẽ tìm trưởng thôn đòi người!”

Mấy bà cụ hỏi chuyện đều hiểu rõ trong bụng: vì vợ Tùng Niên chia tiền từ tay bà ta, trong lòng bà khó chịu thôi. Trưởng thôn cũng thật là, lại đi xen vào chuyện nhà người ta.

Phen này chắc có trò hay để xem rồi đây.

Bà tám vừa từ chỗ Ngô bà tử lấy được tin, miệng thì bảo còn bận việc, quay đầu đã chạy đi chỗ khác loan tin tiếp.

“Ơ kìa, nghe nói chưa? Con mụ mà Tùng Niên cưới về đã ôm đứa út nhà nó lên thành phố b/án rồi đấy!”

“Đúng thế chứ còn gì, tao còn nghe nói cả thằng cả thằng hai cũng b/án luôn đấy!”

“Trời ơi cái lòng dạ đen như than, Tùng Niên đi có mấy ngày đâu mà đã vội thế, không sợ đêm đêm Tùng Niên về đòi mạng à!”

“Phỉ phỉ phỉ, đừng nói bậy, làm gì có m/a q/uỷ!”

“Đúng đúng đúng, cái mồm tao này, nói linh tinh gì đâu không!”

Hai người đàn bà đang nói chuyện hăng say, hoàn toàn không phát hiện ra hai đứa nhỏ đứng đờ người sau lưng họ.

Hôm nay thứ Hai, vốn dĩ phải 4 giờ mới tan học, nhưng nghe nói giáo viên phải đi học tập, buổi chiều chỉ học có một tiết là được về.

Ai ngờ vừa về đến làng đã nghe tin sét đá/nh giữa trời quang.

Đại Cường, Nhị Cường lập tức co giò chạy ra đường lớn, chúng phải lên thành phố, phải tìm em gái, phải c/ứu em về.

“Nhị Cường chạy nhanh lên! Đều tại anh, anh không nên để em ở nhà!”

Tô Nhị Cường cũng tự trách bản thân kinh khủng, là lỗi của chúng nó, chỉ vì người đàn bà kia nói vài câu mà chúng đã tin, hại em gái giờ bị b/án mất rồi.

Đều tại chúng nó!

“Đại Cường, Nhị Cường, hai đứa chạy đi đâu đấy?”

Phía sau vang lên giọng phụ nữ, khiến bước chân hai đứa đang chạy thục mạng đột ngột khựng lại, suýt nữa ngã lăn ra đất.

Quay đầu nhìn lại, Trình Lỵ đang dắt tay em gái chúng đứng bên lề đường, lạ lùng nhìn hai anh.

Em gái chúng vẫn còn đây, chưa bị b/án!

“Hai đứa tan học rồi đúng không? Về nhà thôi, có tin vui muốn nói cho các con đây.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
3 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Ngáy ngủ Chương 12
8 Mèo của anh Chương 15
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đỉnh cao quyết chiến với trà xanh

Chương 5
Đêm trước ngày cưới, Bùi Chi Diên đột nhiên đổi ý. Anh đẩy tờ hôn thú về phía tôi, giọng nói khàn đặc. "Miểu Miểu sức khỏe không tốt. Nếu anh thực sự cưới em, cô ấy sẽ không sống nổi đâu." Tôi còn chưa kịp mở miệng, bố mẹ đã đỏ hoe mắt: "Nam Khê, em gái con từ nhỏ đã ốm yếu, không chịu được kích động. Con nhường Chi Diên cho em ấy, được không?" Tôi giận đến run người. Vừa định xé nát tờ hôn thú trên bàn, giữa không trung bỗng lướt qua vài dòng bình luận. 【Con gái đừng xé! Bây giờ con mà làm ầm lên, bọn họ chỉ thấy con độc ác, ngay cả em gái bệnh tật cũng không dung nổi.】 【Khóc đi! Lùi bước! Giả vờ hiểu chuyện! Để họ tự nhớ lại xem, những năm qua họ nợ con không chỉ một chuyện.】 【Chỉ cần sự áy náy đủ lớn, phòng tân hôn, cửa hàng, cổ tức của nhà họ Bùi, cùng với cổ phần, của hồi môn, gia sản của nhà họ Khương, tất cả đều có thể lăn vào túi con.】 Câu chất vấn vừa đến đầu lưỡi, tôi cứng nhắc nuốt ngược trở vào. Giây tiếp theo, tôi chậm rãi tháo nhẫn đính hôn. Nước mắt vừa vặn rơi trên mặt nhẫn. "Con hiểu mà." Mọi người trong phòng khách đều sững sờ. Tôi cúi đầu, giọng nhẹ bẫng như sợ làm kinh động đến ai đó. "Em gái từ nhỏ sức khỏe không tốt, bố mẹ thương em ấy là điều nên làm. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ em ấy thích, cuối cùng con đều nhường cho em ấy. Lần này... cũng vậy thôi."
Hiện đại
Gia Đình
Ngôn Tình
12
Chanh Xanh Chương 6
Soda Bạc Hà Chương 7