Liên Hôn Gia Tộc

Chương 10

08/07/2025 15:43

Bạn thân Tống Tô cười ngặt nghẽo: “Nhưng cũng phải, ai bảo anh ấy vốn đã thích cậu, làm sao nỡ chia xa.”

Tôi ngẩn ra: “Hả? Thích gì?”

Tống Tô ngừng cười, kinh ngạc: “Không phải chứ, cậu không biết anh ấy thích cậu à?!”

Cậu ta kể, có lần tôi cãi nhau với bố mẹ, bỏ nhà đi. Lúc đó mấy gia đình đang ăn cùng nhau, tôi gọi cho cậu ta, Tạ Yến nghe được, không nói không rằng kéo cậu ta đi đón tôi.

“Tôi thấy ánh mắt anh ấy không rời cậu, đoán ngay. Lại còn, hồi đi học đại học ở tỉnh khác, có lần cậu không muốn về nhà, lại thích ăn bánh dứa thủ công ở quán ven đường. Tôi mang về cho cậu một phần, thật ra quán đó đóng cửa rồi, là anh ấy làm. Tôi còn cố ý nói là do người thích cậu làm mà!”

Tôi ấp úng: “Lúc đó cậu hay nói đùa chuyện thích với không thích, tôi tưởng là đùa!”

Cậu ta nói, tôi bỗng nhớ đến phần bánh dứa đó. Hóa ra bao bì khác với trước, gói cẩn thận, còn giữ ấm, mở ra vẫn nóng hổi.

Tống Tô nhìn tôi, vừa bất ngờ vừa thích thú: “Trời ơi, anh ấy học y, dùng th/uốc ức chế ngăn kỳ phát tình bao lần, cũng chỉ vì cậu. Thật khiến tôi mệt tim thay cho Tạ Yến. Nhưng may là kết quả giờ cũng tốt.”

Tôi lại nhớ đêm bỏ nhà đi năm mười sáu tuổi. Chuyện cãi nhau tôi không nhớ rõ, nhưng giờ chợt nhớ, sau khi Tống Tô ôm tôi, có ai đó lặng lẽ khoác lên người tôi chiếc áo còn mang hơi ấm và thoang thoảng mùi như bạc hà, rất giống của Tạ Yến.

Lúc đó tôi chìm trong cảm xúc, không để ý.

Câu nói dở dang của Chu An hôm đó cũng ùa về. Hóa ra là vậy. Nghĩ tới, tôi vừa xót xa vừa áy náy, cảm thấy có lỗi với anh.

Anh âm thầm làm nhiều cho tôi, vậy mà tôi chỉ vì chuyện này chuyện kia đã muốn rút lui.

Tối đó, anh phát hiện tôi thất thần, một tay giữ cằm tôi, buộc tôi nhìn vào mắt anh.

Đôi mắt anh đầy thỏa mãn và ý cười, giọng khàn khàn mang theo nụ cười: “Niên Niên còn thất thần được sao?”

Anh gọi “Niên Niên” đầy lưu luyến.

Tôi nhìn anh nghiêm túc: “A Yến, em thích anh. Anh thì sao, anh thích em không?”

Tay anh trên vai tôi siết ch/ặt, ánh mắt nghiêm túc, gần như không do dự: “Thích, rất thích.”

Khi tôi sắp ngủ thiếp đi, mơ hồ thấy trời sáng. Đêm đó thật sự rất tuyệt và tôi mang th/ai.

Tạ Yến lo lắng đến mức không muốn đi làm, chỉ muốn ở nhà với tôi.

Tôi bất đắc dĩ đẩy người đang bám dính ra: “Em gọi Tống Tô đến rồi, anh đi làm đi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Chương 23
Sau khi nhận ra mình là gay, tôi ôm cuốn sổ tiết kiệm lên thành phố để yêu đương. Cuối cùng tôi tìm được một người đẹp như tiên, tên là Bùi Hoán. Mặt mũi đẹp, kỹ năng tốt, nhà lại có tiền. Chỉ là cái miệng quá độc địa, nói vài câu là khiến tim tôi đau thắt. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra hắn coi tôi như thế thân. Thôi bỏ đi, không trúng rồi, không thể yêu đương với loại người lưu manh như vậy. Tôi quay đầu thu dọn đồ đạc, bắt xe buýt về thẳng quê nhà. Sau đó, mẹ tôi nhượng bộ, đồng ý tìm đàn ông cho tôi đi xem mắt. Tôi vừa gật đầu: “Được…” Bùi Hoán lập tức kéo chặt tay tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Được cái gì? Không được! Em không được ở bên người khác!” Tôi lẩm bẩm: “Nhưng anh ấy đâu phải người khác, là anh em thân thiết của anh mà.”
355
4 Ngọc Sống Chương 15
9 Kỳ Nguyện Chương 17
10 Tiên Sò Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm