Âm Thanh Báo Động

Chương 2

09/04/2026 16:38

2

Tôi đặt tên cho con nhân ngư biển sâu đó là Âu Phách. Cái đuôi đen vàng của nó lấp lánh như những viên đ/á Âu Phách đen dưới ánh trăng, rực rỡ sắc màu.

Mùa giao phối kéo dài ba tháng, nhưng đã hai tháng trôi qua, Âu Phách vẫn lẻ bóng.

Mặc dù ngày nào nó cũng săn được con mồi nặng hàng trăm cân, lại còn thường xuyên ném phần ngon nhất lên bến tàu cho tôi làm món sashimi hoặc cá áp chảo, nhưng bản thân nó chỉ ăn th!t bụng, phần còn lại thì vứt đi.

Không lâu sau, mấy con cá đực trẻ tuổi trong đàn sẽ lén lút kéo đống thức ăn thừa đó đi tặng cho cá cái mà chúng đang theo đuổi. Nhờ vậy mà đã có mấy cặp thành đôi rồi đấy.

Nhân ngư cũng là loài sùng bái sức mạnh, một con cá có khả năng săn mồi đỉnh cao lẽ ra phải dễ dàng chiếm được trái tim các nàng cá cái chứ.

Thế mà cái đồ ngốc này, một lần vũ hội cầu hôn dưới đáy biển nó cũng không tham gia.

Tôi hỏi giáo sư, ông ấy bảo nhân ngư là loài sống bầy đàn, thường thì hai ba anh em sẽ rủ nhau rời đàn cùng lúc.

Nếu một con nhân ngư sống đ/ộc hành, rất có thể nó bị lạc đàn hoặc bị bỏ rơi từ nhỏ. Điều này giải thích tại sao kỹ năng săn mồi của nó lại đ/áng s/ợ đến thế vì không có gia tộc bảo vệ, nó buộc phải mạnh lên để sinh tồn giữa đại dương đại hiểm nguy.

Vì thế, có lẽ nó hoàn toàn không biết hát khúc cầu hôn hay nhảy vũ điệu tình yêu. Mà nếu không thực hiện nghi thức, các nàng cá cái sẽ chẳng biết nó đang muốn "thoát ế", và đương nhiên nó sẽ chẳng có ai bên cạnh.

Mùa giao phối mà kết thúc, Âu Phách sẽ rời khỏi đảo Phỉ Thúy. Và bản luận văn của tôi cũng sẽ bay theo chiều gió.

Tôi phải làm gì đó thôi. Chẳng phải chỉ là hát với nhảy thôi sao? Tôi dạy nó là được chứ gì!

Tôi mở đoạn ghi âm khúc cầu hôn của nhân ngư đã thu từ trước, đứng đợi ở bến tàu.

Âu Phách lại kéo theo một con cá ngừ khổng lồ tiến đến. Mái tóc bạc kim rực rỡ dưới ánh hoàng hôn, nắng ấm làm dịu đi những nét sắc lạnh trên gương mặt nó. Dù biết nó nguy hiểm, nhưng từ trước đến nay chưa có ghi chép nào về việc nhân ngư hại người, tôi đ/á/nh bạo tiến lại gần.

"Âu Phách."

Nó cũng chậm rãi bơi về phía tôi.

Tôi gọi lại lần nữa:

"Âu Phách."

"Tên tôi đặt cho mày đấy."

Nhân ngư chỉ phát ra được những âm điệu đơn giản, chúng có ngôn ngữ riêng nhưng giao tiếp bằng sóng siêu âm.

Cấu tạo khoang miệng không cho phép chúng học được ngôn ngữ phức tạp của loài người. Và đương nhiên, trí thông minh cũng không đủ tầm.

Nhưng rồi, nó mở miệng.

"Âu…Phách."

Phát âm tròn vành rõ chữ, vô cùng chuẩn x/á/c.

Nó biết nói! Nghiên c/ứu về nhân ngư biển sâu còn rất hạn chế, có lẽ một số phân loài thực sự có khả năng ngôn ngữ. Phen này bản luận văn của tôi chắc chắn sẽ gây chấn động giới học thuật cho mà xem.

Tôi chỉ vào nó: "Âu Phách." Rồi chỉ vào mình: "Giang Dữ."

Nó lập tức hiểu Âu Phách là nó, còn Giang Dữ là tôi.

Thông minh đến phát sợ!

Tôi bật cái loa đã chuẩn bị sẵn: "Tao sẽ dạy mày hát khúc cầu hôn, học thuộc rồi thì đi hát cho 'vợ' mày nghe nhé."

Nó không hiểu tôi nói gì, nhưng tôi biết nó sẽ không hại mình. Giai điệu du dương của khúc cầu hôn vang lên từ loa, phải công nhận giọng nhân ngư nghe rất lọt tai.

Thế nhưng giây tiếp theo, sắc mặt Âu Phách biến đổi hẳn. Nó dùng móng vuốt sắc lẹm đ/âm nát cái loa, chỉ đến khi tiếng hát dừng hẳn, nó mới ngừng tấn công.

Tôi gi/ật b/ắn mình, vội vàng chạy lẹ. Cái móng vuốt đó mà bổ vào đầu tôi thì chắc cũng dễ như bổ cái loa vậy.

Thấy tôi chạy, nó vươn tay định bắt lấy, suýt chút nữa là tóm được vạt áo tôi. Đang chạy tôi ngoái đầu nhìn lại, thấy nó đã leo lên bờ, đang vụng về trườn theo định đuổi theo tôi. Nhưng trên cạn nó di chuyển rất chậm, không thể nào đuổi kịp.

"Giang Dữ..."

"Giang Dữ..."

Giọng nó nghe oán h/ận mà lại như van nài. Hèn chi thần thoại nói nhân ngư hay lừa phỉnh con người, nhìn nó lúc này chẳng khác nào đang dụ dỗ tôi quay lại để "th!t" vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, gã đầu vàng bảo tôi phải học hành tử tế

Chương 11
Ngày nhận được kết quả trúng tuyển vào Thanh Hoa, tôi đang trông tiệm ở quầy lễ tân của một quán net. Quán net này nằm tít bên trong ngôi làng giữa lòng thành phố. Ông chủ là một gã tóc vàng, trên cổ có một vết sẹo cũ. Bình thường, nơi này lúc nào cũng chật kín người cày thuê, người chơi cùng và lũ học sinh trốn học. Thế nhưng hôm đó, ông chủ dập tắt điếu thuốc, gầm lên với cả quán: "Tất cả tắt tiếng game đi! Học bá của chúng ta chuẩn bị tra kết quả thi đấy!" Hàng chục gã tóc vàng, người cày thuê, người chơi cùng đồng loạt im bặt. Ngay cả tiếng gõ phím cũng dừng hẳn. Khoảnh khắc màn hình sáng lên, kết quả trúng tuyển hiện ra: 【Đại học Thanh Hoa.】 Quán net như nổ tung. Có người đập bàn, có người huýt sáo. Lại có một người chơi cùng đỏ hoe mắt nói: "Sau này đứa nào còn dám nói quán net hại người, tôi sống chết với đứa đó." Nửa năm trước, tôi bị gia đình hào môn đuổi ra khỏi nhà. Không nơi để đi, tôi trốn vào quán net này để trú mưa. Ông chủ ngậm điếu thuốc hỏi tôi: "Chơi máy không?" Tôi lắc đầu: "Tôi không có tiền." Gã nhíu mày: "Thế nhóc đến đây làm gì?" Tôi ôm chặt cuốn sách bài tập ướt sũng, lí nhí đáp: "Ở đây đèn sáng. Tôi có thể mượn một góc để làm bài tập được không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Hừng đông Chương 7
Tương Nghi Chương 7
Lệnh Huy Chương 11