Bé Lạc Lạc may mắn được lọc m/áu kịp thời nên không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng chức năng thận bị ảnh hưởng nhẹ và phải theo dõi lâu dài. Số tiền viện phí khổng lồ và sự thật về việc mẹ chồng tr/ộm sữa đã khiến mối qu/an h/ệ giữa chị dâu và mẹ chồng rạn nứt hoàn toàn. Chị Lệ Lệ quay sang ch/ửi bới bà Tú Anh là "đồ gi*t người", "mụ già tham lam".
Bà Tú Anh sau cú sốc đó thì đổ bệ/nh, nằm bẹp một chỗ nhưng chẳng đứa con nào thực lòng chăm sóc. Chu Hạo thì mất việc vì tinh thần hoảng lo/ạn, suốt ngày chìm đắm trong men rư/ợu.
Một tháng sau.
Lâm Nhã đứng trước cửa căn hộ cũ, trên tay là tờ quyết định ly hôn đã có hiệu lực. Cô đã b/án căn nhà này – căn nhà mà cô bỏ tiền ra m/ua nhưng luôn phải sống như một người đi mượn.
Chu Hạo ngồi bệt ở góc hành lang, râu ria lởm chởm, nhìn cô bằng ánh mắt trống rỗng: “Em hài lòng chưa? Gia đình anh tan nát rồi. Em đạt được mục đích rồi đúng không?”
Lâm Nhã nhìn anh ta, không một chút thương hại: “Anh sai rồi. Tôi không làm gì cả. Tôi chỉ đặt sự thật vào đúng chỗ của nó. Chính sự tham lam của mẹ anh và sự nhu nhược của anh đã tự đ/ốt ch/áy cái gia đình này.”
Cô quay lưng đi, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn đ/á khô khốc và dứt khoát. Bên ngoài, một chiếc taxi đang đợi sẵn. Tiểu Vũ đang ở nhà ngoại, chờ mẹ về để bắt đầu một cuộc sống mới.
Lâm Nhã hạ kính xe, hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do của thành phố. Cô không hối h/ận. Có những loại ung nhọt, nếu không dùng d/ao mổ thật sắc để c/ắt bỏ, nó sẽ gi*t ch*t cả cơ thể. Đôi khi, sự lương thiện cũng cần có răng nanh để tự bảo vệ chính mình.
Chiếc xe lăn bánh, để lại sau lưng những con người vẫn đang loay hoay trong vũng lầy của chính họ. Bầu trời hôm đó xanh ngắt, không một gợn mây.
HẾT.