Thay Đồ

Chương 02

16/06/2026 21:37

Tim tôi gi/ật thót.

Phòng thử đồ của cửa hàng quần áo này không có cửa.

Chỉ có một tấm rèm vải màu xám dày dặn ngăn cách tầm nhìn.

Chỉ cần khẽ kéo là có thể mở ra.

Nó chỉ cần vươn tay là xong.

Tôi tiêu đời rồi!

Tôi gần như theo bản năng hét lên:

“Không cần!”

Hét xong, tôi lập tức nhận ra phản ứng của mình quá dữ dội.

Thế là vội vàng nói thêm một câu.

“Tớ tự làm được.”

“Cậu đừng vào.”

“Tớ vẫn chưa mặc xong quần áo.”

Bên ngoài rèm lại im lặng.

Đôi chân kia đứng bất động.

Tôi nhìn chằm chằm vào chúng, nhịp tim nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Con q/uỷ có vẻ rất muốn vào.

Nhưng không hiểu sao, nó lại không kéo rèm.

Rõ ràng chỉ cần vươn tay thôi mà...

Không!

Chỉ cần bước tới một bước thôi là có thể hất tung tấm rèm.

Thế mà nó không làm.

Nó chỉ đứng ngoài rèm, tiếp tục dùng giọng của bạn thân hỏi tôi:

“Thật sự không cần tớ giúp sao?”

Tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ.

Liệu có phải nó không thể vào được không?

Ít nhất, nó không thể chủ động kéo tấm rèm này ra.

Nếu không thì nó đâu cần phải thúc giục tôi ra ngoài mãi như vậy.

Nghĩ đến đây, tôi lấy lại được một chút tỉnh táo.

Tôi vươn tay, lấy chiếc túi treo bên hông phòng thử đồ xuống.

Động tác rất nhẹ.

Sợ phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Tôi mở điện thoại, phản ứng đầu tiên là báo cảnh sát.

Nhưng tôi không dám gọi điện.

Chỉ cần phát ra tiếng, thứ bên ngoài kia chắc chắn sẽ nghe thấy.

Tôi chỉ có thể soạn tin nhắn.

Ngón tay tôi run bần bật, nhiều lần ấn nhầm chữ.

Tôi xóa đi sửa lại, cuối cùng gửi đi một tin:

“C/ứu tôi với. Tôi đang ở phòng thử đồ số 3 cửa hàng thời trang Uniqlo tại trung tâm thương mại Wanda. Có một kẻ t/âm th/ần đang chặn bên ngoài cửa, tôi không dám ra ngoài.”

Tôi không dám nói bên ngoài rèm có một đôi chân bị l/ột da.

Cũng không dám nói con q/uỷ này có thể bắt chước giọng của bạn thân tôi.

Tôi sợ họ tưởng tôi là kẻ đi/ên.

Sau khi gửi tin nhắn báo cảnh sát, tôi lại mở khung chat với bạn thân.

“Cậu đang ở đâu?”

Bạn thân tôi gần như trả lời ngay lập tức.

“Tớ đang ngồi trong cửa hàng đợi cậu ra đây.”

“Sao cậu ở trong phòng thử đồ lâu thế?”

Nhìn thấy dòng chữ này, tôi suýt chút nữa bật khóc.

Bạn thân thật sự vẫn đang ở trong cửa hàng.

Vậy thứ bên ngoài tấm rèm kia là ai?

Tôi tiếp tục gõ chữ.

“Cậu có nhìn thấy cửa phòng thử đồ của tớ không?”

“Trước cửa chỗ tớ có ai không?”

Bạn thân gửi lại một dấu chấm hỏi.

“Không có ai cả.”

Ngay sau đó, cô ấy gửi tới một bức ảnh.

Trong ảnh, tấm rèm vải của phòng thử đồ số 3 vẫn buông xuống yên tĩnh.

Trước cửa trống trơn.

Chẳng có thứ gì cả.

Tôi đột ngột cúi xuống.

Bên dưới tấm rèm, đôi chân không da kia vẫn ở đó.

Những ngón chân đỏ ngầu m/áu khẽ co quắp.

Móng chân trắng bệch quẹt xuống mặt sàn.

Sột.

Sột.

Toàn thân tôi lạnh toát.

Bạn thân tôi không chụp được nó!

Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu tôi lóe lên hai suy nghĩ đ/áng s/ợ.

Hoặc là.

Con q/uỷ này chỉ mình tôi nhìn thấy.

Hoặc là.

Tôi và bạn thân đã không còn ở cùng một không gian nữa rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ôn Cố Chương 13
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÁM NĂM SAU, TRAI THẲNG QUAY LẠI THEO ĐUỔI TÔI

11
Mùa hè thứ tám kể từ ngày quen Lâm Vũ, tôi đã làm một chuyện mà suốt bao năm qua mình chưa từng dám nghĩ tới. Tôi nhân lúc cậu ấy uống say, lén hôn cậu. Chỉ là một cái chạm môi rất khẽ, nhẹ đến mức tôi còn chưa kịp cảm nhận rõ nhiệt độ trên môi cậu thì đã hoảng hốt muốn lùi lại. Nhưng điều tôi không bao giờ ngờ tới là Lâm Vũ lại mở mắt. Cậu nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt nhuốm men say, mơ hồ như phủ một tầng sương mỏng. Rồi cậu giơ tay ôm lấy cổ tôi, chủ động kéo tôi trở lại. Nụ hôn thứ hai không còn là cái chạm vụng trộm của riêng tôi. Nó nóng bỏng, mãnh liệt, mang theo mùi rượu nồng và hơi thở gấp gáp của hai đứa con trai vừa bước qua tuổi thiếu niên. Khoảnh khắc ấy, tôi cứ ngỡ cuối cùng mình cũng đã chờ được đến ngày tình cảm này có hồi đáp. Tôi cứ ngỡ mối tình đơn phương dài đằng đẵng của mình, sau bao năm giấu kín, rốt cuộc cũng được người ấy nhìn thấy. Nhưng chỉ một ngày sau, tất cả những gì tôi tưởng là đẹp đẽ nhất trong đời lại vỡ vụn. “Được đấy, Lâm Vũ. Tiểu Hoa hôn có thích không?”
Boys Love
Hiện đại
0