Hồng Diễm Sát - Series Linh Châu 9

Chương 5

24/07/2024 09:52

Lưu Bình nở nụ cười tà/n nh/ẫn:

“Đây là thăm bốc cho bọn mi, theo quy tắc của thôn, người phụ nữ nào mới đến thôn, chỉ có thể ở lại nhà đầu tiên ba tháng.”

“Nếu như trong ba tháng không đậu th/ai, thì sẽ chuyển sang nhà tiếp theo.”

“Nếu như đậu th/ai rồi, mà con sinh ra là gái, thì tiếp tục chuyển sang nhà khác.”

“Chỉ khi sinh được con trai, thì người phụ nữ ấy mới có thể ổn định sống ở gia đình này, cuối cùng mới gọi là có thể tìm được chốn nương thân cả đời.”

“Ở đây, những người phụ nữ đó gọi là lưu thê.”

Tống Phi Phi sốc đến nỗi không nói nên lời.

Chúng tôi cứ ngơ ngơ ngác ngác theo anh em Phú Quý về nhà bọn họ.

Nhà xây theo khuôn viên nông thôn điển hình, bốn gian gạch đỏ, dưới hiên gian nhà chính treo chùm chùm ớt đỏ.

Thấy chúng tôi vào nhà, một bà lão g/ầy gò hơn 50 tuổi vội vàng chạy đến đón tiếp:

“Đem cô dâu về tới rồi sao?”

Mặt bà ta tối sầm xuống khi nhìn thấy Tống Phi Phi:

“Nhìn nó lẳng lơ như vậy, chắc chắn không phải tiểu thư con nhà lành rồi!”

Tống Phi Phi tức đi/ên:

“Vậy bà chắc là tiểu thư con nhà lành đấy, thế hai thằng con bà do heo sinh ra à?”

“Tao đ/á/nh ch*t mày, con tiện nhân miệng mồm chua ngoa!”

Bà lão đưa tay định lao về phía trước thì bị con trai bà ta cản lại.

Triệu Phú khó chịu trừng mắt nhìn mẹ hắn ta.

“Mẹ định làm gì đó? Con còn chưa đụng đến nó, lỡ mẹ đ/á/nh nó bị thương thì làm sao?”

...

Tôi và Tống Phi Phi bị lôi đến căn nhà phía đông.

Đây là căn phòng rất nhỏ, trong phòng chỉ có một chiếc giường ván đơn sơ.

Ngoài nó ra, không còn gì nữa.

Cửa sổ được trổ rất cao, trên đó còn có những thanh sắt.

Tôi với Tống Phi Phi đứng trong phòng, có cảm giác như đang đứng trong tù.

“Em đi làm vài quả bom, cho n/ổ tung toàn bộ cái thôn này được không?”

Tống Phi Phi nghiêm túc nhìn tôi, hiển nhiên cô ấy không nói đùa.

Tôi gõ mạnh vào đầu cô ấy:

“Đừng nói linh tinh, em làm ồn quá rồi đấy.”

Từ khi bước chân vào cửa đạo đến nay, sư phụ luôn căn dặn tôi phải luôn tâm niệm trừ m/a diệt yêu, bảo vệ sự yên bình của nhân gian.

Nhưng tôi thấy những con người ở đây còn tà/n nh/ẫn hơn yêu m/a.

Sự yên tĩnh hoà nhã của cái thôn này, rốt cuộc là nhân gian yên bình hay là địa ngục Atula?

Tống Phi Phi tức gi/ận đ/á vào giường ván:

“Phụ nữ trong thôn đều bị nh/ốt trong căn phòng như thế này sao?”

“Sao họ có thể chịu đựng được ngày tháng dài đằng đẵng như thế này chứ?”

Rất nhanh cũng đã đến bữa tối, Lưu Bình từng nói, cô gái nào không ngoan ngoãn nghe lời, hai ngày chỉ được ăn một bữa.

Chỉ có những người nghe lời răm rắp, mỗi ngày mới được ăn lót dạ.

Bộ drap giường đầy vết ố vàng, còn có mùi chua.

Trên đất thì phủ một lớp bụi, căn phòng này đến chỗ để đặt chân cũng không có.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuân Vĩnh Trú

Chương 7
Kinh Lạc thất thủ, nàng từng là thái tử phi, phải chịu nhục trước quân phản loạn. Ngày kinh thành khôi phục, thái tử chê bạch ngọc nhuốm bùn, một mực hủy hôn. Ngay cả phụ thân cũng chê nàng làm nhục gia tộc, dùng gia pháp trừng phạt rồi đuổi khỏi phủ đệ. Giữa mùa đông giá rét, thân tàn ma dại, nàng gục ngã trên nền tuyết, tắt thở. Trước khi nhắm mắt, chỉ thấy trong màn tuyết trắng xóa, một người phi ngựa tới, ánh mắt đau đớn xót thương, ôm nàng vào lòng, dịu dàng khép mi cho nàng. Tỉnh dậy, nàng trở về năm mười bảy tuổi, lúc hoàng hậu ban hôn. Nàng cúi đầu từ tạ: "Thần nữ đa tạ ân điển của nương nương, nhưng Xuân Tầm đã... đã có người trong lòng." Hoàng hậu kinh ngạc: "Người ấy là ai, có thể khiến Xuân Tầm mê đắm hơn cả ngôi vị hoàng tử?" Hắn đương nhiên không sánh bằng hoàng tử cao quý. Nhưng kiếp trước, khi cả thiên hạ ruồng bỏ nàng, duy chỉ có hắn tôn trọng nàng, thương xót nàng, trân quý nàng. Như thế, đã đủ rồi.
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
1
Vinh hoa Chương 6
Mặc Như Ca Chương 8