Sao lại có hai luồng âm thanh truyền đến tai?

Tôi quay lại nhìn Tần Hoài, biểu cảm anh không hề thay đổi, thậm chí còn trừng mắt với tôi: "Nhìn cái gì?"

[Á á á, vợ yêu vừa nhìn mình được 0.65 giây, không được nhìn nữa rồi, tim đ/ập lo/ạn xạ, thích quá đi mất.]

Tôi chắc chắn bị ảo giác rồi, nhất định là vậy.

Kết hôn 3 năm, Tần Hoài chưa từng gọi tôi là vợ bao giờ, mỗi lần nhìn tôi đều quay mặt với vẻ chán gh/ét, hoàn toàn khác với đoạn âm thanh vừa nãy.

Tôi vào bếp bưng bánh bao và cháo ra, đặt trước mặt anh.

Vốn dĩ tôi vẫn thường nhìn anh ăn, hệ thống dạy tôi làm vậy, nhìn người yêu dùng bữa với ánh mắt tràn đầy yêu thương, ắt sẽ khiến anh rung động.

Nhưng Tần Hoài luôn m/ắng tôi, lần này cũng không ngoại lệ: "Cái tật nhìn chằm chằm này của cậu không sửa được hả? Phiền ch*t đi được."

[Ôi trời, hôm nay có bánh bao mình thích nhất, do chính tay vợ yêu gói sao? Thế này thì phải dậy sớm lắm đây, vợ khổ quá, muốn bảo em ấy đừng làm nữa. Đều do cái hệ thống ch*t ti/ệt bắt mình ngày ngày đối xử tệ với vợ.]

Tôi vừa nghe thấy hệ thống...

Khoảnh khắc này, tôi đột nhiên chấp nhận việc mình bị ảo giác, tôi thực sự nghe được tiếng lòng của Tần Hoài, và anh cũng bị trói buộc bởi hệ thống?

Chưa chắc, phải xem thêm.

Tần Hoài vẫn như mọi khi ăn sạch sẽ đồ ăn sáng, nhưng trên mặt vẫn nhăn nhó: "Khó ăn ch*t đi được."

[Ngon quá chừng, ăn cả đời cũng không chán. Nhưng cứ thế này, sớm muộn gì vợ yêu cũng bỏ mình thôi.]

Nghe được sự khác biệt giữa lời nói và tiếng lòng của anh, tôi bỗng muốn cười.

Những năm qua, Tần Hoài luôn chê đồ tôi nấu, nhưng lần nào cũng ăn sạch.

Đột nhiên tôi tò mò về nhiệm vụ mà hệ thống giao cho anh.

Thấy tôi cười, anh lại trừng mắt: "Cười cái gì? Khoe răng trắng hả?"

[Á á á, vợ yêu cười đẹp quá! Muốn nh/ốt em ấy lại rồi bíp bíp... Sau đó lại bíp bíp…]

Cái đám mã vạch vừa nãy trong tai tôi là gì vậy?

Chưa kịp hiểu thì Tần Hoài đã chuẩn bị đi làm.

Tôi đưa cặp công vụ cho anh, ngón tay vô tình chạm nhẹ.

[Tay vợ lạnh quá, vì hôm nay dậy sớm sao? Sao hôm nay vợ không hôn mình? Bây giờ mình sống được là nhờ nụ hôn buổi sáng của vợ đấy, có phải hôm qua mình quá hung dữ với em ấy không? Cái hệ thống ch*t ti/ệt này bắt mình phải làm lốp dự phòng bám đuôi, vợ tốt thế này sớm muộn cũng bị mình dọa chạy mất. Thật muốn đ/è em ấy xuống ngay cửa ra vào rồi… Bíp bíp bíp…]

Mới sáng sớm mà tai tôi đã bị tr/a t/ấn bởi mấy thứ này...

Nhưng ít nhất tôi đã biết nhiệm vụ mà hệ thống giao cho anh là gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi là NPC chuyện gì cũng dám làm

Chương 13
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
509
12 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm