Căn phòng chìm trong bóng tối.
Tôi cẩn thận tránh những mảnh vỡ dưới sàn.
"Lăng Tiêu, anh ổn chứ?"
Hai tay tôi dò dẫm trong đêm.
Khó nhọc lắm mới tìm thấy anh.
Cảm giác rợn người như bị thú dữ đang rình rập.
"Em chạy vào đây làm gì? Cút ra ngoài!"
"Không thì anh đ/á/nh em đấy!"
Tôi lắc đầu.
"Anh cứ đ/á/nh đi."
Nắm đ/ấm của Lăng Tiêu vung lên như cơn gió.
Rồi dịu dàng chạm vào má tôi.
Áp trán vào tôi.
"Em luôn lợi dụng sự mềm yếu của anh."
Tinh thần anh đã căng như dây đàn.
Bác sĩ bảo ngoài chứng rối lo/ạn lưỡng cực, anh còn mắc chứng mất ngủ.
Ngày nào cũng phải dùng th/uốc an thần mới chợp mắt được.
Công việc cường độ cao.
Quanh năm không nghỉ.
Điểm dừng chân đã gần kề.
Trái tim tôi thắt lại.
Đau nhói.
Tôi nắm tay Lăng Tiêu, dỗ dành như trẻ thơ.
Vỗ nhẹ lưng anh.
Anh ngủ không yên, trong mơ siết ch/ặt tay tôi.
Thì thào:
"Xin em đừng đi."
"Đừng bỏ anh nữa."
Hệ thống rú lên chói tai.
[Áaaaa, ta mới đi bao lâu mà lại thành thế này?]
[Sao ký chủ lại ôm công chính lần nữa rồi!]
Tôi phản xạ bịt tai Lăng Tiêu.
Sợ ảnh hưởng giấc ngủ.
Chợt nhớ ra, anh không nghe thấy hệ thống.
Hệ thống như xạ thủ đậu.
Liên tục b/ắn rap.
[Ký chủ phải dứt khoát bỏ anh ta, không sẽ ảnh hưởng nhiệm vụ.]
[Người công lược sắp đến rồi, mau dọn chỗ đi.]
[Cậu không muốn thất bại rồi mắc kẹt đây chứ?]
Tôi do dự.
Bình luận trái chiều ập đến.
[Công chính đã khổ thế này rồi, còn đẩy anh ấy đi sao?]
[Mày không có tim à?]
[Thế giới cũ có gì hay? Thất bại ở lại đây còn được đoàn tụ với gia đình.]
Tôi lắc đầu.
Tôi phải về.
Tôi còn n/ợ viện trưởng trại trẻ mồ côi khoản viện phí lớn.
Tòa nhà cũ năm nay đã thành nhà nguy hiểm.
Những đứa trẻ khác cần mái ấm.
Tôi không thể ích kỷ.
Phải hoàn thành nhiệm vụ, nhận thưởng để về.
Đôi mắt tôi nhờ bàn tay tài hoa của bác sĩ.
Dần hồi phục.
Ngày tháo băng.
Ánh sáng chói lòa xuyên qua mi.
Hiện lên gương mặt căng thẳng của Lăng Tiêu.
Bên cạnh là Lăng Dực ôm quả táo đỏ.
"Tôi nhìn rõ hết rồi."
Lăng Tiêu vui mừng.
"Từ nay em không bỏ anh nữa chứ?"
Tôi cắn môi.
Không đáp.
Nét mặt anh dần âm u.
"Lại định chuồn à?"
"Không đời nào! Trừ khi anh ch*t!"
Lăng Tiêu tiều tụy hơn trước.
Tính cách từ rạng rỡ giờ trở nên tà/n nh/ẫn.
Hành sự ngang ngược.
Ngông cuồ/ng bạo ngược.
Hắc hóa hoàn toàn.