"Hành động đó của hai người không gọi là bỏ trốn, mà gọi là bỏ nhà theo trai! Em với nó mới quen nhau bao lâu hả Hà Tranh? Có bằng thời gian chúng ta quen nhau không? Hai người định cùng nhau trốn ra nước ngoài, tưởng như vậy là tôi sẽ không bao giờ tìm thấy em nữa sao?" Nụ cười của Cố Bùi Nam đầy bệ/nh hoạn và giễu cợt, "Em nằm mơ đi! Đời này, đời sau, đời đời kiếp kiếp em chỉ có thể trói buộc cùng một chỗ với tôi thôi, kẻ khác đừng hòng tơ tưởng đến em dù chỉ một phân." Nói đoạn, những động tác trên tay anh ta lại trỗi dậy.
Anh ta x/é rá/ch quần tôi, vứt sang một bên. Tôi cũng chẳng để yên, đ.á.n.h đến mức cả khuôn mặt anh ta đỏ bừng sưng tấy, nắm đ.ấ.m liên tục giáng xuống người anh ta. Mỗi một cú đ.ấ.m đều dùng hết sức bình sinh.
Khi tôi đạp văng Cố Bùi Nam ra, anh ta lại bò về phía tôi: "Mỗi lần em đ.á.n.h tôi, tôi đều thấy sướng phát đi/ên lên được, còn sướng hơn cả lúc l.à.m t.ì.n.h với em."
Đồ bi/ến th/ái! Anh ta đúng là một kẻ đi/ên!
Tôi ra tay lần sau nặng hơn lần trước, Cố Bùi Nam vẫn không chịu buông tha. Va vào kệ sách bên cạnh, một chiếc hộp từ trên kệ rơi xuống. Chiếc hộp không khóa, đồ đạc bên trong rơi vãi khắp sàn.
Có chiếc nhẫn từng bị tôi vứt đi, có con d.a.o rọc giấy đã rỉ sét, có chiếc khóa hỏng bị cạy mở, vân vân… Cố Bùi Nam nhìn thấy những thứ đó, giống như bị trúng chú Định Thân. Cuối cùng anh ta cũng chịu buông tôi ra, nhặt từng thứ một bỏ lại vào hộp.
Thấy tôi định chạy, Cố Bùi Nam túm lấy cổ chân tôi, lôi tôi trở lại. Anh ta cầm chiếc nhẫn lên hỏi tôi: "Em còn nhớ nó không? Đây là chiếc nhẫn em đi làm thêm ki/ếm tiền m/ua cho tôi, sau đó bị em đòi lại, vứt đi như một đống rác. Em nói không cần là không cần, nói vứt là vứt, đối với chiếc nhẫn là vậy, đối với tôi cũng vậy. Tôi không nỡ, tôi đã tìm cả một đêm mới tìm thấy nó về đấy."
Nói xong anh ta lại cầm con d.a.o rọc giấy lên: "Đây là con d.a.o rọc giấy em đã dùng để làm tôi bị thương lần trước." Anh ta vừa nói vừa vén ống tay áo sơ mi lên, để lộ vài vết s/ẹo cũ trước mặt tôi, "Đều đã lên s/ẹo cả rồi, tôi cứ ngỡ những chuyện cũ không vui giữa chúng ta cũng sẽ như vết thương trên người tôi mà đóng vảy lành lại. Nhưng Hà Tranh à, em cứ nhất định phải x.é to.ạc lớp vảy ra từng lần một, phơi bày quá khứ đầy m.á.u me của chúng ta trước mặt tôi."
"Còn cả chiếc khóa này nữa, chiếc khóa mà em đã cạy hỏng đây. Trước đây tôi từng làm chuyện khốn nạn với em, chẳng phải em cũng đã phản bội tôi một lần sao? Chúng ta hòa nhau rồi còn gì? Hà Tranh, chúng ta hòa nhau rồi mà!" Cố Bùi Nam như một người oán phụ, kể lể từng chuyện từng chuyện một để trách móc tôi về quá khứ.
Tôi nhìn chiếc khóa đó. Chiếc khóa đó trước đây từng được anh ta dùng để khóa tủ, sau đó bị tôi cạy ra. Đó đều là chuyện của mấy năm trước rồi.
Khi đó, đối thủ kinh doanh của anh ta nói sẵn lòng giúp tôi trốn ra ngoài, đổi lại tôi phải giúp hắn tr/ộm một bản tài liệu.
Bản tài liệu đó đã khiến nhà họ Cố tổn thất nặng nề, Cố Bùi Nam cũng suýt bị ba mình đ.á.n.h c.h.ế.t.
Trong lòng Cố Bùi Nam, anh ta từng làm tổn thương tôi, và tôi cũng từng phản bội anh ta. Cho nên chúng tôi hòa nhau, cho nên tôi nên tiếp tục ở lại bên cạnh anh ta, bị anh ta giam cầm, bị anh ta s/ỉ nh/ục.
Nhưng nhiều chuyện trên đời này không phải cứ anh ta đ.â.m tôi một d/ao, tôi đ.â.m anh ta một nhát là có thể hòa nhau được. Huống hồ, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ hòa nhau với anh ta.
Tôi chỉ cần rời đi, tôi chỉ muốn tránh xa anh ta mà thôi.
8.
Dưới lầu vang lên tiếng cãi vã. Tôi nghe thấy giọng nói của Giang Tùy.
Vừa mới bình lặng được một chút, Cố Bùi Nam vừa nghe thấy tiếng Giang Tùy liền bắt đầu phát đi/ên, "Hai người mới quen nhau bao lâu mà nó đã thích em rồi?"
Cố Bùi Nam ấn tôi xuống thảm: "Hà Tranh, đôi khi tôi thật sự muốn h/ủy ho/ại gương mặt này của em, để những kẻ gặp em đều phải kh/iếp s/ợ mới tốt, như vậy bọn chúng sẽ không tranh giành với tôi nữa. Có như thế em mới hoàn toàn thuộc về tôi."
Nghe tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần, cùng tiếng quản gia đang ngăn cản Giang Tùy, Cố Bùi Nam càng thêm phấn khích, "Bé cưng, em ngoan một chút, đừng để nó nghe thấy."
Tay anh ta làm lo/ạn, giẫm đạp lên lòng tự tôn của tôi: "Nếu bị nó nhìn thấy bộ dạng này của em, em nói xem liệu Giang Tùy có còn thích em nữa không?"
Anh ta đe dọa tôi, dùng lòng tự trọng của tôi để u/y hi*p. Tôi t/át một phát vào mặt anh ta, đột nhiên hét lớn về phía cửa: "Giang Tùy, tôi ở..."
Gương mặt Cố Bùi Nam thoáng hiện vẻ kinh hãi, ngay lập tức vồ tới bịt miệng tôi lại. Nhưng đã không còn kịp nữa, cửa phòng làm việc vẫn bị Giang Tùy tông mạnh từ bên ngoài vào.
So với vẻ nhếch nhác của tôi, Cố Bùi Nam ngoại trừ vết bầm trên mặt do tôi đ.á.n.h thì vẫn quần áo chỉnh tề. Thế nhưng khi cửa bị tông mở, anh ta lại biểu hiện hoảng lo/ạn hơn cả tôi. Anh ta phản ứng rất nhanh, chưa đợi tôi nhìn rõ người bên ngoài, Cố Bùi Nam đã vớ lấy chiếc chăn phủ kín người tôi.
Lúc này tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh ta, chỉ nghe thấy giọng nói khàn đặc, gần như gầm lên với người ở cửa: "Cút!"