Thế thân

Chương 05

13/11/2025 18:19

Hình ph/ạt này kéo dài rất lâu, cho đến một ngày Tống Kỳ quên không đeo vòng cổ lại cho tôi.

Buổi tối, tôi thấy anh ta vội vàng chạy vào tiền sảnh, quên cả cởi giày, chỉ khi thấy tôi đang ngồi trong phòng khách đọc sách với vẻ mặt bình thản, sắc mặt anh ta mới dịu lại.

Anh ta dường như vừa uống rư/ợu, trạng thái vô cùng thất thường, người đầy mùi rư/ợu.

Tôi đứng dậy: "Anh, anh sao thế?"

Anh ném cuốn sách của tôi đi, th/ô b/ạo đ/è tôi lên ghế sofa.

Tôi thích như vậy.

Tôi có thể cảm nhận anh ta đang cần tôi.

Cuối cùng anh ta kiệt sức, giọng khàn đặc như bị giấy nhám chà xát, nhưng tay vẫn ôm ch/ặt cổ tôi.

Tôi thì thào bên tai anh ta: "Anh, em yêu anh."

Đột nhiên anh ta rơi nước mắt.

Đây là lần đầu tiên anh ta khóc trước mặt tôi, tôi hoảng hốt hôn anh ta, cố gắng hôn đi những giọt nước mắt trên má anh ta, nhưng không thể kịp tốc độ nước mắt anh ta lăn dài.

"Tại sao em vẫn còn ở đây?"

"Anh đã khóa ch/ặt em rồi."

Anh ta lắc đầu: "Anh không có."

Tối hôm đó Tống Kỳ trở nên rất dịu dàng, chúng tôi hôn nhau vô số lần.

Tôi hạnh phúc đến mức lại tiếp tục thì thầm vào tai Tống Kỳ, hy vọng tên tôi sẽ khắc sâu vào cơ thể anh ta.

Sau ngày đó, Tống Kỳ biến mất.

Anh ta không về nhà, tôi không thể liên lạc với anh ta, cũng không thể ra ngoài, chỉ có thể bất lực lo lắng.

Một tuần sau, tôi gặp người không ngờ tới trong biệt thự.

Người trong mộng của Tống Kỳ - Tống Dực.

Lúc này tôi mới nhớ ra, đã rất lâu họ không tổ chức tiệc gia đình trong biệt thự này nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm