Hàng xóm nghe thấy động tĩnh, đều mở cửa chạy ra xem.

Thẩm Ngọc Hằng là người sĩ diện, mới không tình nguyện nghiêng người để ta bước vào.

Nhìn thấy ta, Liễu Kiều Nương cũng rất lấy làm lạ.

Ả ta yếu đuối chui vào lòng Thẩm Ngọc Hằng, bày ra bộ dạng sợ hãi:

“Thẩm lang, thiếp sợ quá ạ, ả ta gi*t ch*t mẫu thân, sẽ không gi*t cả chúng ta đấy chứ?”

Ta không thèm để ý đến bọn họ.

Hôm qua, Liễu gia sáu người ch*t thảm, Thẩm gia một đêm yên bình.

Ta nghĩ thế nào cũng không thông.

Chỉ có thể bước sâu vào hang cọp, tìm hiểu thì sẽ rõ.

Thẩm Ngọc Hằng ôm lấy Liễu Kiều Nương nhẹ giọng an ủi, vẫn không quên quay sang quát ta:

“Tống Nguyệt Nương, ngươi làm chuyện đại nghịch bất đạo như thế, Thẩm gia ta không thể chứa chấp ngươi!”

“Đợi ta viết xong hưu thư, ngươi lập tức cút khỏi đây!”

Ta cảm thấy mình đúng là vừa ng/u vừa m/ù.

Trước kia lại nghĩ rằng hắn là phu quân tốt của mình, lại còn đối xử thật lòng với hắn?

“Thẩm Ngọc Hằng, nhà này, là cha mẹ ta để lại cho ta.”

“Muốn cút, cũng là Thẩm gia các người cút khỏi đây!”

Thẩm Ngọc Hằng tức đến mặt đỏ bừng bừng:

“Tống Nguyệt Nương, theo luật pháp của triều đại ngày nay, nữ tử đưa ra yêu cầu hòa ly mới có thể mang hồi môn của mình rời khỏi!”

“Ngươi phạm phải thất xuất, một người con gái bị chồng bỏ, mọi thứ đều thuộc về nhà chồng!”

(Thất xuất: là khái niệm được sử dụng trong thời kỳ phong kiến, theo đó người vợ phạm phải một trong bảy điều: không sinh được con, d/âm đãng, bất kính với cha mẹ chồng, tr/ộm cắp, gh/en t/uông, bất hòa trong gia đình, mắc bệ/nh nan y. Thì người chồng có quyền bỏ vợ.)

Nhìn bộ dạng bị chọc tức như thế, đúng thật là vô sỉ mà.

“Phu quân, đừng tức gi/ận hại thân thể mình!”

“Huyện lệnh đại nhân bị ả ta dụ dỗ rồi, vài ngày sau bình tĩnh lại, nhất định sẽ bắt nh/ốt ả ta vào đại lao!”

...

Cuối cùng là Thẩm phụ đen mặt bước ra ngăn Thẩm Ngọc Hằng lại:

“Bây giờ Tống Nguyệt Nương vẫn là con dâu Thẩm gia, nếu đã trở về rồi, thì ở lại trong nhà đi.”

Thẩm phụ là người có sự tồn tại âm thầm lặng lẽ nhất trong nhà.

Thường ngày ông ta rất ít nói, mọi chuyện trong nhà đều do Thẩm mẫu quản lý.

Ta gả cho Thẩm Ngọc Hằng ba năm, mới nói chuyện được vài câu với ông ta.

Mọi chuyện xảy ra với ta, giống như không liên quan với ông ta vậy.

Nhưng khi mang sính lễ đến Liễu gia, ông ta cũng có đi.

Ta lắc đầu, cố gắng không suy nghĩ đến những chuyện đó nữa.

Hàn đại nhân đã bố trí xong xuôi mọi thứ ở bên ngoài, chỉ chờ á/c q/uỷ hiện thân thôi.

Mọi chuyện, rất nhanh sẽ rõ ràng.

Ta bước vào phòng của mình, mới phát hiện có người động vào đồ đạc trong phòng.

Hộp trang sức bị vét sạch, quần áo trong tủ chỉ còn lại vài bộ chất liệu kém.

Tất cả đồ đạc trong phòng đều biến mất, chỉ còn lại căn phòng trống rỗng.

Đến cả chiếc chăn thêu hình uyên ương cũng chẳng thấy đâu.

Chiếc chăn đó, là cha ta cố tình tìm tú nương làm cho ta.

Ngọn lửa gi/ận nổi lên trong lòng.

Ta nổi gi/ận đùng đùng bước đến phòng của Liễu Kiều Nương, thì phát hiện những món đồ biến mất trong phòng ta đều ở trong phòng của ả ta.

Cây trâm cài trên đầu của ta, còn có chiếc vòng phỉ thúy màu xanh trên tay đó, đều là hồi môn của ta.

“Trả đồ lại cho ta!”

Liễu Kiều Nương liếc ta một cái, dùng tay mân mê cây trâm vàng trên đầu:

“Đồ gì?”

“Những thứ này, đều là phu quân ta tặng đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm