1
Tôi đứng ngoài cửa phòng riêng, lặng lẽ nhìn Hứa Tấn Tây ôm một cậu trai trẻ ngồi trên đùi mình, thấp giọng nói lời đường mật.
Nửa tiếng trước, thư ký của hắn gọi điện bảo tôi tới đón Hứa Tấn Tây s/ay rư/ợu về nhà.
Thế nhưng lúc tôi vội vàng chạy tới, lại thấy cậu thư ký nhỏ mềm mại kia đang khoác tay hắn uống rư/ợu giao bôi.
Trong mắt Hứa Tấn Tây tràn đầy tình ý, hắn đeo chiếc vòng cổ tôi vừa thích mấy hôm trước lên cổ cậu ta.
“Chúc mừng sinh nhật nhé, Châu Châu.”
Dứt lời, hai người liền hôn nhau.
Tiếng môi lưỡi dây dưa ám muội vang vọng khắp phòng riêng.
Âm thanh chói tai ấy giống như một cái t/át mạnh giáng thẳng lên mặt tôi.
Đã bao lâu rồi tôi chưa từng thấy ánh mắt dịu dàng như vậy của hắn?
Tôi không nhớ nổi nữa.
Hắn đã hơn hai tháng không về nhà.
Trong khoảng thời gian đó, mỗi lần tôi gọi điện, hắn luôn chưa nói được vài câu đã mất kiên nhẫn cúp máy.
Nặng lời nhất là lần hắn gào lên với tôi:
“Dư Cảnh, mẹ nó em có thấy phiền không vậy? Nếu thật sự không chịu nổi cô đơn thì tự m/ua đồ chơi về mà giải quyết đi!”
Khi ấy tôi ngẩn người rất lâu.
Có lẽ từ lúc đó, trái tim tôi đã ch*t rồi.
2
Trong phòng riêng, bầu không khí m/ập mờ quấn quýt.
Cậu thư ký nhỏ đã sớm phát hiện ra tôi đứng ngoài cửa.
Cậu ta nở nụ cười khiêu khích, dùng đầu ngón tay vẽ vòng tròn trên ng/ực Hứa Tấn Tây.
Omega xinh đẹp dùng giọng nũng nịu hỏi:
“Anh Tấn Tây, em với vợ anh ai hấp dẫn hơn?”
Hứa Tấn Tây bật cười chế giễu, một tay gảy tàn th/uốc, tay còn lại vỗ nhẹ lên mông cậu ta.
“Bé cưng, lúc vui thế này đừng nhắc tới người đó, mất hứng lắm.”
“Với lại ai hấp dẫn hơn, em chẳng phải rõ nhất sao?”
Hắn cười x/ấu xa, đẩy hông một cái.
Cậu thư ký đỏ mặt đ/ấm lên ng/ực hắn.
Lúc này có người tò mò hỏi beta với omega chơi với nhau khác gì.
Dù sao ai trong giới cũng biết, một alpha đẹp trai nhiều tiền như Hứa Tấn Tây lại cưới một beta cực kỳ bình thường, thậm chí còn không có pheromone như tôi làm vợ.
Hứa Tấn Tây phả ra một vòng khói, giọng điệu đầy ý vị:
“Vẫn là omega chơi sướng hơn, vừa d/âm vừa biết chiều người.”
“Beta thì cứng nhắc vô vị, nhất là cái người nhà tôi, tôi chịu đủ lâu rồi.”
Chịu đủ lâu rồi sao…
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, tôi dường như đã mất hết cảm giác.
Đúng lúc ấy, cậu thư ký đột nhiên kêu lên nhìn về phía cửa.
“Anh Dư…”
3
Ánh mắt Hứa Tấn Tây nhìn sang tôi.
Chỉ một giây hoảng lo/ạn thoáng qua, sau đó liền trở nên thản nhiên.
Trái tim tôi như đã ch*t lặng, ngay cả đ/au cũng chẳng còn cảm nhận được nữa.
Tôi không né tránh, bình tĩnh bước vào phòng riêng.
Mọi người xung quanh luống cuống hỏi:
“Chị dâu, sao anh lại tới đây? Anh nói sớm một tiếng để tôi đi đón chứ…”
Tôi không đáp, chỉ đi tới trước mặt Hứa Tấn Tây, nhàn nhạt hỏi:
“Hứa Tấn Tây, anh còn nhớ hôm nay là ngày gì không?”
Không làm lo/ạn, cũng chẳng chất vấn.
Chỉ bình thản như vô số khoảnh khắc thường ngày trước kia.
Ba năm trước, hắn chọn đăng ký kết hôn đúng ngày sinh nhật tôi.
Hắn từng nói, như vậy cả đời này hắn sẽ luôn nhớ rằng vào ngày sinh nhật tôi, hắn đã cưới được báu vật mà mình muốn bảo vệ cả đời.
Hứa Tấn Tây nghe vậy liền sững người.
Mà trong lòng tôi cũng đã có đáp án.
Tôi cười khổ, tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út đặt lên bàn.
“Hứa Tấn Tây, chúng ta ly hôn đi.”