Sao Đêm

Chương 4

30/08/2024 23:11

10【Sầm Vãn】

Sau khi xuất viện, tôi bận rộn đến mức không có thời gian để thở.

Ngay khi về đến nhà, tôi bắt đầu gặp gỡ các quản lý cấp cao, tài chính, pháp lý và nhân sự của công ty.

Mục đích chỉ có một, tách rời hàng chục dự án lớn nhỏ do nhà họ Sầm và nhà họ Giang hợp tác tổ chức, từ nay trở đi, nhà họ Giang là nhà họ Giang, nhà họ Sầm là nhà họ Sầm.

Tất cả những việc này cần được tiến hành bí mật, tôi không muốn gây kinh động quá nhiều người trước khi nó được hoàn thành, tránh gây ra những rắc rối không cần thiết.

Ban đầu, tôi phải tốn rất nhiều công sức để che giấu mọi người, nhưng giờ đây, việc Giang Thư Dịch hủy bỏ hôn ước với tôi và kết hôn với Phó Thanh Tuyết trở thành tin tức nóng hổi, khiến mọi người đều bị cuốn vào tin đồn và không để ý đến hành động của tôi.

Vào đêm trước khi tôi sắp hoàn thành mọi thứ, Giang Thư Dịch bất ngờ xuất hiện.

"Sầm Vãn."

Hắn trực tiếp chặn tôi lại trong văn phòng, sau khi khóa cửa, hắn bước đến trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi.

Tôi đến đây để thu dọn nốt đồ đạc, lúc này, tôi không muốn tranh cãi với Giang Thư Dịch, nên chỉ đứng yên tại chỗ, chờ hắn nói tiếp.

Giang Thư Dịch im lặng một lúc lâu, sau đó thốt ra bốn từ:

"Tôi sắp kết hôn."

Nói xong, hắn nhìn chằm chằm vào tôi, chờ đợi phản ứng của tôi.

Tôi không biết hắn mong đợi tôi phản ứng thế nào, là đ//au khổ hay buồn bã, là sụp đổ hay c/ầu x/in.

Nhưng điều hắn nhận được là tôi gãi đầu, nói một cách khó hiểu: "Tôi biết mà, không phải ngày nào Phó Thanh Tuyết cũng đăng lên vòng bạn bè sao?"

Giang Thư Dịch như bị câu nói của tôi làm cho sững sờ, hắn lớn tiếng:

"Sầm Vãn, đừng chọc gi/ận tôi nữa."

Trong gần mười năm chúng tôi quen biết, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng điệu của Giang Thư Dịch mang ý thỏa hiệp.

"Lần này, để anh cúi đầu trước, được không?"

Các vị khách xung quanh đều nhìn về phía này, tôi có chút bất đắc dĩ, đành phải hạ giọng:

"Nghe này, Giang thiếu, tôi không quan tâm anh cúi đầu hay không, kết hôn hay không, và kết hôn với ai."

"Bởi vì tất cả đều không liên quan đến tôi nữa."

Tôi nói từng câu từng chữ: "Giang Thư Dịch, tôi không yêu anh nữa."

Giang Thư Dịch như bị một r//oi qu//ất vào, nhưng ngay sau đó hắn phản ứng lại, cười nhẹ.

"Sẫm Vãn, đừng giả vờ mạnh mẽ nữa."

Tôi nhìn hắn, hắn cũng cúi đầu nhìn tôi. Tôi quen thuộc đôi mắt đó, Giang Thư Dịch luôn tự tin như vậy, hắn quá chắc chắn rằng "Sầm Vãn yêu Giang Thư Dịch" là một sự thật hiển nhiên và bất biến

Vậy thì... Cứ để hắn tự tin thêm một ngày nữa đi.

Tôi nhẹ nhàng đưa tay ra, giúp Giang Thư Dịch chỉnh lại nếp nhăn trên cà vạt, đây là động tác quen thuộc giữa chúng tôi, Giang Thư Dịch khẽ rùng mình.

Tôi khẽ nói: "Thư Dịch, tôi thực sự yêu anh, nhưng anh hết lần này đến lần khác làm tổn thương trái tim tôi, tôi cuối cùng cũng thấy mệt rồi."

Giang Thư Dịch trở nên dịu dàng.

"Vãn Vãn" Hắn nói rất nhẹ nhàng: "Anh đối với em... Không phải là không có tình cảm."

"Trở về bên anh đi, chúng ta lại như trước, được không?"

Tôi mỉm cười: "Được thôi."

Giang Thư Dịch thở dài một hơi dài.

Hắn nắm lấy tay tôi, lông mi khẽ run: "Dù chỉ là vài ngày chiến tranh lạnh, nhưng không biết tại sao, gần đây anh luôn mơ thấy mình sẽ mất em."

Tôi lặng lẽ rút tay ra.

"Có lẽ vì anh quá mệt mỏi, Thư Dịch, về nhà nghỉ ngơi đi" Tôi nói nhẹ nhàng, "Tối mai, anh đến đây đón em, chúng ta sẽ nói chuyện khác."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Vợ Người Máy Chương 15
9 Nữ Đào Chương 11
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm