Tối hôm đó Mạnh Dã trở về, cứ dính lấy tôi không rời, đòi leo lên giường.
Tôi bị anh hôn đến mức ngứa ngáy trong lòng.
Nếu là ngày thường, chắc tôi đã chiều theo anh rồi.
Nhưng cứ nghĩ đến việc người này mạo danh em trai, nói dối tôi một lời nói dối lớn như vậy.
Tôi liền tức đến mức không chịu nổi.
Còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, anh cư/ớp vợ của em trai mình mà còn dám tỏ vẻ đường hoàng thế à?
Hừ.
Đừng trách tôi vơ đũa cả nắm.
Dù sao thì lũ rắn chẳng có tên nào là tử tế cả!
Ai cũng bảo thỏ chúng tôi tính tình hiền lành, thực ra họ sai rồi.
Thỏ chúng tôi không chỉ nhỏ mọn, chiếm hữu cao, mà còn cực kỳ th/ù dai!
Không có chuyện gì thì thôi.
Một khi đã chọc vào chúng tôi, thì anh tiêu đời chắc rồi.
Ban đầu tôi định cứ để anh chịu đựng cơn đói khát đến ch*t.
Nhưng tôi đột nhiên nảy ra một ý định cực kỳ tà/n nh/ẫn.
Thế là sau khi trao cho anh một nụ hôn đầy khiêu khích, tôi đưa tay cởi khuy áo.
"Ngoan, chờ chút nữa em sẽ cho anh một bất ngờ."
Sau khi tắm rửa thơm tho.
Tôi đứng trước gương, hóa hình một nửa nguyên thân của mình.
Đôi tai thỏ dài, tròn trịa, trắng muốt vút một cái đã hiện ra từ mái tóc đen.
Cái đuôi mềm mại, tròn vo như cục bông cũng động đậy hiện ra từ phía sau.
Cửa phòng tắm mở toang.
Đèn trong phòng ngủ đã tắt, bên trong tối om.
Dưới làn hơi nước của phòng tắm, ánh đèn hắt lên cơ thể trắng muốt dưới lớp áo sơ mi trắng.
Khoảnh khắc mở cửa, tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở của Mạnh Dã khựng lại một nhịp.
Theo sau đó là tiếng nuốt nước bọt khó khăn, cùng với 'con quái vật nhỏ' đang đột ngột biến hình.
Hừ, đồ khốn, xem tôi có làm anh mê mẩn đến ch*t không!
"Bảo bối, em đẹp quá."
Anh sải bước định tiến tới ôm lấy tôi, làm những chuyện không thể miêu tả.
Nhưng khi chỉ còn cách tôi một bước chân, cơ ngựk vạm vỡ của anh đã bị tôi dùng tay chặn lại.
Mạnh Dã khó hiểu: "Bảo bối, sao vậy?"
Tôi bĩu môi, đột nhiên muốn hoài niệm về quá khứ.
"Hỏi này, lần đầu tiên em biến về nguyên hình để làm chuyện đó với anh là khi nào?"
Mạnh Dã cười bất lực.
"Còn khi nào nữa, đương nhiên là hồi đại học..."
Lời còn chưa dứt, anh đã khựng lại.
Mạnh Dã thay thế Mạnh Tuân là vào năm ba đại học.
Mà với tính cách của Mạnh Tuân, không thể nào ở bên tôi hơn hai năm mà chưa từng làm chuyện đó.
Cho nên, câu trả lời của anh là sau năm ba, đó là sai.
Tôi giả vờ tức gi/ận nhướng mày.
"Đến cái này cũng không nhớ, hừ, anh căn bản không yêu em!"
Nói xong, mặc kệ anh ngăn cản, tôi đi thẳng sang phòng ngủ bên cạnh.
Đã có bản lĩnh nói dối, thì tự mình làm 'thủ công' cả đời đi!
Cho anh ta mệt ch*t luôn!