"Thuộc hạ biết lỗi rồi, điện hạ muốn trách ph/ạt thế nào thuộc hạ cũng nhận hết ạ."
Chỉ là, chuyện ta nghĩ mình làm sai dường như không giống với chuyện Bùi Chiêu Tuân nghĩ ta làm sai cho lắm?
"Ngươi thực sự nhìn trúng tiểu cung nữ đó rồi sao?"
"Hả?"
Cô bé đó mới bao nhiêu tuổi cơ chứ, cho dù thời cổ đại tuổi nhỏ là có thể xuất giá rồi, nhưng ta cũng đâu có bi/ến th/ái đến mức đó đâu. Huống hồ ta còn không thích nữ tử nữa là.
Có điều ở thế giới này, người ta thích e rằng không được thế gian chấp nhận.
Xem ra kiếp này của ta, nếu có thể sống đến ngày già rồi ch*t, chắc cũng vẫn là kẻ cô đ/ộc một mình thôi.
"Thuộc hạ không..."
"Cho dù ngươi có ý đó, cô khuyên ngươi cũng nên sớm dẹp bỏ ý định ấy đi, đã vào Huyền Y Vệ, tất cả mọi thứ của ngươi đều là của cô, sống là người của cô, ch*t là m/a của cô, muốn thành thân cũng phải được cô đồng ý mới được."
Thật ra Bùi Chiêu Tuân không nói ta cũng biết.
Mọi người trong Huyền Y Vệ đều là trẻ mồ côi không cha không mẹ, từ nhỏ đã được đưa vào đây bồi dưỡng, nếu không phải Bùi Chiêu Tuân cho miếng cơm ăn thì chúng ta đã sớm ch*t đói rồi.
"Thuộc hạ, thuộc hạ biết rồi ạ, thuộc hạ mãi mãi trung thành với điện hạ, mãi mãi là người của điện hạ."
Mỗi lần Bùi Chiêu Tuân bắt đầu nổi gi/ận đều rất kỳ lạ, nhưng hắn nguôi gi/ận dường như cũng rất dễ dàng.
19
Chỉ cần ta nói vài lời hay ho dỗ dành hắn một chút, hắn dường như liền hết gi/ận ngay.
Khiến ta còn thật sự tưởng rằng kỹ năng ngôn ngữ của mình đã thăng tiến vượt bậc nữa cơ.
Sau đó ta có tìm gặp riêng Trương công công để hỏi về chuyện của tiểu cung nữ kia.
"Lê ám vệ, điện hạ không phải hạng người lòng dạ sắt đ/á như thế đâu, ngươi cứ yên tâm, lão nô đã tìm một nơi tốt để sắp xếp cho con bé rồi, ít nhất là sống tốt hơn ở Đông cung này, có điều những lời này ngươi không được nói ra trước mặt điện hạ đâu đấy."
Ta hiểu ý gật đầu, ta đâu có ng/u, tất nhiên biết lời như vậy không thể nhắc đến trước mặt Bùi Chiêu Tuân rồi. Lát nữa nếu hắn lại nổi gi/ận, ta thật sự chẳng biết dỗ dành thế nào nữa.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, nếu không có những sự cố nhỏ xảy ra, thật ra cuộc sống của ta vẫn rất ổn. Nhưng ta phát hiện, Bùi Chiêu Tuân dạo này rất dễ nổi nóng.
Làm việc này không đúng ý hắn thì hắn không vui, làm việc kia không tốt hắn cũng không vui.
Chậc. Hay là "ngày ấy" của đàn ông tới rồi ta.
Điều khiến ta càng khó chấp nhận hơn chính là hắn gần đây rất hay quản thúc ta.
Làm gì cũng phải quản, hạn chế tự do của ta quá mức.
Điều này khiến ta có chút không thoải mái.
Nhưng dù sao người ta cũng là chủ tử mà. Một câu nói thôi cũng đủ để đầu ta lìa khỏi cổ rồi. Cho nên đành phải uất ức mà nhẫn nhịn.
Cho đến khi...
"Điện hạ hình như bị giam lỏng trá hình rồi."
Đang ngồi xổm trên nóc nhà ăn gà quay, Lục sư huynh lặng lẽ rướn người tới.
"Hả?"
"Ngươi không biết sao? Điện hạ vì chuyện Thái tử phi mà cãi nhau to với bệ hạ, ngươi không thấy điện hạ dạo này đều không đi lên triều sao?"
"Có thấy mà, đệ cứ ngỡ điện hạ mệt quá nên không muốn đi thôi."
"Tiểu Thất, ngươi vẫn còn ngây thơ quá, ngươi thấy điện hạ nhà chúng ta mệt bao giờ chưa?"
20
Được rồi, đúng là rất hiếm thấy.
"Vậy... Điện hạ sẽ không bị giam lỏng mãi chứ?"
"Chắc là không đâu, điện hạ trông chẳng có vẻ gì là sốt sắng cả, chắc không có vấn đề gì lớn đâu."
"Hy vọng là vậy."
Nhưng hắn không có vấn đề gì lớn, còn ta thì có vấn đề lớn rồi đây.
Bùi Chiêu Tuân không ra khỏi Đông cung nữa, đám ám vệ chúng ta tự nhiên cũng rảnh rỗi hẳn ra.
Lúc không có việc gì làm, liền tụ tập lại một chỗ, buôn dưa lê về những bí mật không ai biết.
Cũng không biết ai đột nhiên nhắc tới xu hướng tính dục của Bùi Chiêu Tuân.
"Điện hạ đúng là chẳng mặn mà gì với chuyện tình ái thật đấy."
"Cũng có thể là... những người các vị đại nhân gửi tới không hợp nhãn, bên ngoài chẳng phải có người đồn, thật ra Thái tử điện hạ nhà chúng ta có sở thích long dương, thích nam nhân sao."
Ta bĩu môi.
"Ta thấy chưa chắc đâu, điện hạ nếu thực sự là vậy, mà lại để tâm đến cái nhìn của thiên hạ, thì có thể giả dạng nam nhân thành nữ nhân rồi đưa vào Đông cung mà, nhưng điện hạ chưa bao giờ làm thế. Ta thấy điện hạ chỉ đơn giản là không có hứng thú với phương diện này thôi, cũng có thể là chưa từng nếm qua mùi vị đó, chưa khai thông đầu óc."
Ngay lúc ta đang nói thao thao bất tuyệt đầy lý lẽ, biểu cảm của các sư huynh đột nhiên thay đổi. Mấy người bọn họ đồng loạt đứng bật dậy, lần lượt nhìn ra phía sau lưng ta.
Ta thoáng chốc thấy lạnh sống lưng, quay đầu lại quả nhiên nhìn thấy một người quen thuộc.
Lần sau, ta thề sẽ không bao giờ quay lưng lại phía lối vào nữa!
Các sư huynh khác không bị ph/ạt, vì lúc họ nói chuyện Bùi Chiêu Tuân vẫn chưa tới. Mà chỉ có cái tên xui xẻo là ta, lúc nói câu đó lại đúng lúc bị nghe thấy.
Ta bị bắt về.
Đang định theo đúng quy trình mà quỳ xuống, Bùi Chiêu Tuân lại lạnh lùng nói: "Quỳ cái gì, đứng đó."
Sau đó gọi Trương công công vào.