Thế Hôn

Chương 9

24/12/2025 18:38

Xong rồi.

Sao lại phát hiện được chứ?

Nụ cười trên mặt tôi suýt nữa thì không giữ được.

Đầu óc chỉ nghĩ đến khoản bồi thường gấp mười lần trong hợp đồng nếu bị lộ.

B/án thân tôi cũng không đủ trả.

Phó Yến nhìn chằm chằm vào tôi, từ từ cong khóe môi:

"Xem ra đoán đúng rồi. Tôi có thể không vạch trần, nhưng cậu phải nói cho tôi biết, Lục An thật đang ở đâu?"

Tôi liên lạc với Lục An.

Nghe xong, cậu ta bực bội "Ch*t ti/ệt" một tiếng, bảo tôi dẫn người đến nhà cậu ta.

Nhìn thấy Phó Yến, đôi mắt phượng của Lục An khó chịu nheo lại, bẻ ngón út m/ắng:

"Đồ chó má!"

Bị ch/ửi nhưng Phó Yến không tức, chỉ nhướng mày:

"Về nước rồi, sao không nói với tôi một tiếng?"

Không khí giữa hai người thật sự rất kỳ lạ.

Chẳng giống bạn thân chút nào.

Tôi đang quan sát thì điện thoại Phó Viễn đột nhiên gọi đến.

Đây là lần đầu hắn gọi cho tôi.

Lục An liếc nhìn tôi, vẫy tay:

"Cậu ra ngoài ứng phó với hắn đi, không cần ở đây."

Tôi gật đầu, ôm điện thoại bước ra.

Đóng cửa lại, tôi bỗng thấy Phó Yến nói gì đó.

Lục An đỏ mặt, t/át anh ta một cái.

Ngay lập tức bị Phó Yến chộp lấy cổ tay, ấn mạnh xuống sofa hôn...

Mặt tôi đỏ bừng, suýt làm rơi điện thoại.

Tôi vội vàng đóng cửa.

Xem ra qu/an h/ệ của họ... thật sự rất thân thiết.

Lúc tôi nhấc máy, Phó Viễn chỉ nói hai chữ:

"Đến đây."

Rồi gửi cho tôi một địa chỉ.

Không hiểu hắn lại muốn gì, mở ra xem, tôi liền sững người.

Đây chẳng phải là chỗ tôi từng đ/á/nh quyền anh chui sao?

Tôi bồn chồn đến nơi.

Một tên bạn của Phó Viễn ngẩng lên, thấy tôi liền huýt sáo, giọng châm chọc:

"Ôi, cô vợ bé bỏng của Phó thiếu gia đến rồi kìa!"

Phó Viễn lạnh lùng:

"Tôi đâu có thích loại yếu ớt."

Đám đông cười nhạo ầm lên.

Tôi đứng nguyên tại chỗ.

Xem ra chưa bị phát hiện.

Chỉ là... cảnh bị cô lập chế giễu này thật x/ấu hổ.

Đại khái đây cũng là điều Phó Viễn muốn thấy.

Tôi gượng cười, bẻ ngón tay út lên, cố bóp giọng hỏi:

"Anh tìm em có việc gì thế?"

Bọn họ cười to hơn:

"Ch*t ti/ệt, thật sự bẻ ngón tay út này!"

"Giọng này cũng ẻo lả ch*t đi được, y hệt thái giám."

"Phó thiếu, ông nội cậu ki/ếm đâu ra thứ đồ bánh bèo thế này?"

Bị chế nhạo đặc điểm sinh lý, tay tôi siết ch/ặt.

Trong lòng thầm niệm ba lần: mình là một omega yếu đuối.

Phó Viễn lạnh nhạt vẫy tay.

Tôi lê từng bước đến.

Vừa ngồi xuống, đám bạn Phó Viễn lại bắt đầu:

"Phó thiếu, thật sự cho Lục An xem đ/ấm bốc cùng à?"

"Hắn hiểu gì không? Thằng bánh bèo này lát nữa không khóc thét lên thì tôi đi bằng đầu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm