Lục Kiêu thấy vậy thì gh/en n/ổ mắt. Hắn vứt cái nồi xuống, hùng hổ bước tới, dí cái đĩa trứng ch/áy vào mặt tôi:

"Thế còn anh? Anh dậy từ 5 giờ sáng nấu bữa sáng tình yêu cho em đây này. Em không có gì muốn nói à?"

Tôi nhìn đĩa trứng đen như than tổ ong, cơn đi/ên lại trỗi dậy, muốn hất mẹ cái đĩa vào mặt hắn cho xong.

【Cảnh báo! OOC đang có xu thế tăng lại!】

Tôi hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn Lục Kiêu đầy phẫn nộ, nhưng giọng nói thốt ra lại ngọt ngào một cách gượng gạo:

"Anh bị đi/ên à? Nấu thế này cho chó nó ăn..."

Lục Kiêu sầm mặt lại.

"...Nhưng vì là chồng yêu nấu, nên em sẽ làm chó để ăn hết, gâu gâu, cục cưng à, anh là nhất."

Lục Kiêu đứng hình, hai mắt hắn mở to, long lanh ngấn nước.

Hắn lẩm bẩm như người mất h/ồn: "Chồng... chồng yêu? Em gọi tôi là chồng yêu?"

Bạch Vũ đứng trên ghế chứng kiến tất cả, không chịu thua kém, nhảy phắt xuống đất, chạy lại nắm tay tôi:

"Viễn Viễn! Anh thì sao? Anh vừa quạt khói cho nhà em đấy, tay anh mỏi nhừ rồi này. M/ắng anh đi! M/ắng yêu anh đi!"

Tôi nhìn cái bản mặt mong chờ được ăn ch/ửi của ảnh đế, cảm thấy thế giới này lo/ạn thật rồi. Ba gã đàn ông quyền lực nhất cái thành phố đang xếp hàng xin tôi s/ỉ nh/ục kèm khuyến mãi thính thơm.

Tôi day day thái dương, chỉ tay vào mặt Bạch Vũ:

"Anh c/âm mồm đi! Ồn ào nhức cả đầu..."

Bạch Vũ xụ mặt xuống.

"...Nhưng mà giọng anh hay lắm, nghe như rót mật vào tai em vậy, đồ q/uỷ sứ."

Tôi thề, nói xong câu này tôi muốn chạy vào nhà vệ sinh móc họng nôn ngay lập tức.

Nhưng hiệu quả thì không ngờ tới. Chỉ số OOC tụt dốc không phanh xuống mức an toàn 50%.

Ba gã đàn ông nhìn nhau, rồi lại nhìn tôi với ánh mắt rực lửa tình yêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0