Nam Chính Cướp Chú Rể Đi Rồi

Chương 9

24/05/2024 16:12

9

Sau khi tách khỏi Từ Cảnh, Bùi Tri Lâm đưa tôi về căn hộ nơi anh thường ở.

Tôi rúc vào một góc ghế sofa, hồi lâu mới điều chỉnh được bản thân, cố gắng không cười quá khó coi, hỏi Bùi Tri Lâm:

"Cuộc gọi mà anh nhận được ngày hôm qua là từ Vương Giai Giai sao?"

Bùi Tri Lâm đưa cốc nước cho tôi và gật đầu.

Có vẻ như anh ấy đã biết hết chuyện đó và đã từng xem những bức ảnh mà tôi vô cùng gh/ét bỏ.

Tôi ngơ ngác hỏi anh: “Anh thấy hết rồi phải không?”

Bùi Tri Lâm không nói gì, ngồi xuống bên cạnh tôi, dùng sức kéo thẳng người tôi lên, vòng cánh tay thon dài vòng qua eo tôi.

Tôi gục đầu vào vai anh lặng lẻ khóc.

Bùi Tri Lâm đưa tay vuốt ve từ sau gáy đến lưng của tôi hết lần này đến lần khác:

"Sẽ không có lần sau đâu, bảo bối đừng sợ."

"Anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa."

Nỗi buồn được thay thế bằng nhịp tim đ/ập nhanh và một chút vui mừng, tiếng khóc ngừng lại lúc đôi mắt sưng húp như quả đào.

Bùi Chí Lâm đưa tay vuốt tóc tôi, sau đó bất đắc dĩ đi vào phòng tắm giúp tôi chuẩn bị khăn nóng.

Tôi ngượng ngùng nhấc điện thoại lên định phân tán sự chú ý, lại phát hiện mình nhận được mấy tin nhắn của Vương Giai Giai:

[Anh nói xem, nếu Bùi Tri Lâm biết anh đã c/ắt bức thư tình anh ấy viết cho tôi thì sẽ thế nào? ]

[Tôi đã nói với anh ấy rồi. ]

Bức thư tình đó được Bùi Tri Lâm viết trước khi anh ra nước ngoài. Anh nói với tôi rằng đó là bức thư gửi cho một người duy nhất trong lòng anh.

Nam chính yêu nữ chính, còn người làm anh em tốt của nam chính là tôi, lẽ ra phải đưa thư cho Vương Giai Giai nhưng lại bị một trận mưa lớn làm nó nhàu nát.

Đó là lý do tại sao Vương Giai Giai b/ắt n/ạt tôi.

Bây giờ Bùi Tri Lâm cũng đã biết chuyện, anh ấy sẽ làm gì tôi? Tôi không dám nghĩ.

Tôi như ngồi trên đống lửa, nhất thời hoảng hốt.

Nhưng vừa mang giày vào, tôi đã nghe thấy giọng nói tức gi/ận của Bùi Tri Lâm từ phía sau truyền đến:

"Em muốn đi đâu

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trẫm vẫn an khang

Chương 11
Bệ hạ đăng cơ bốn năm, hậu cung trống rỗng bốn năm. Người đời mắng ta là kẻ gian nịnh họa thế. Đồng là nam tử, ta lại chiếm lấy gối chăn của người, khiến người mất đi lý trí. Triều thần ép người tuyển tú, tông thất ép người lập hậu. Lúc ồn ào dữ dội nhất, ngự sử đập đầu vào điện Kim Loan.裴 Quan Nam vẫn một mực không chịu nhượng bộ. Cho đến ngày ấy, vị lão thần ba triều quỳ dưới chân ta, hỏi một câu: "Đồng là nam tử, đại nhân có thể bên cạnh bệ hạ ba năm, mười năm. Có thể ban cho bệ hạ một vị thái tử chăng?" Ta giãy giụa hỏi: "Là Nguyên Trinh làm sai điều gì sao? Nguyên Trinh tham ô chăng? Hay kết bè phái chăng? Các lão, những năm qua, Nguyên Trinh có từng hại qua ai không?" Ta chưa từng mưu cầu tư lợi, việc trong triều đình một mực không hỏi tới. Những năm qua, việc duy nhất làm quá giới hạn, có lẽ là ở lại bên cạnh 裴 Quan Nam. Ánh tuyết phản chiếu trong đôi mắt đục ngầu của lão. Lão trầm mặc hồi lâu, mới khàn giọng nói: "Ngươi không sai. Nhưng ngươi đứng trước mặt bệ hạ, chính là khiến bệ hạ phạm sai lầm."
Cổ trang
Boys Love
0