Trộm mặt

Chương 7

29/03/2024 09:28

“Sao rồi? Có manh mối gì chưa?”

Buổi tụ tập kết thúc, tôi nắm tay Sở Mạt vẫy tay chào tạm biệt trước ánh mắt gh/en tị của ba người rồi bước đi trong ánh chiều tà.

“Ừ, tôi nghiên c/ứu ảnh rồi, cộng thêm việc thu thập được tin tức khi nãy, Tiểu Tân Tân, tôi nghĩ tôi tìm được cô ta rồi. Nhưng vẫn chưa chắc lắm, cần phải kiểm chứng thêm.”

Sở Mạt ghé vào tai tôi nói thầm.

Mùi bạc hà thổi lên cổ của tôi, bầu không khí ám muội cực kì, tuy tôi không có mặt nhưng tôi nghĩ mặt tôi đang đỏ lên.

Tôi định đẩy anh ta ra, anh ta lại nói: “Cô ta vẫn đang nhìn chúng ta đấy.”

Thế nên anh ta mới cố tình làm ra hành động mờ ám như vậy, để người không có mặt tức gi/ận, đẩy nhanh tiến độ tr/ộm mệnh của tôi.

“Anh có thể nói cho tôi biết cô ta là ai được không?” Trái tim tôi đang đ/ập “thình thịch” liên hồi, còn căng thẳng hơn cả thi Đại học.

“Theo tình hình hiện tại, Tôn Quả Quả là người đáng nghi nhất, cô ta không dám đưa tay ra cho tôi xem chỉ tay. Hơn nữa mặt cô ta rất giống mặt bố của cô, kiểu nhìn là biết bố con luôn ấy.”

Tôi lườm anh ta: “Có mỗi thế thôi à? Tôi giải thích cho anh nhé. Tôn Quả Quả là người có bàn tay g/ãy, sau khi bố mẹ chị ấy qu/a đ/ời, có một thầy bói nói rằng bàn tay g/ãy của chị ấy đã khắc bố mẹ mình, nên chị ấy luôn cảm thấy tự trách, bàn tay g/ãy là khúc mắc trong lòng chị ấy, nên chị ấy không cho anh xem là điều bình thường. Ngoài ra, bố tôi là cậu của chị ấy, anh từng nghe câu [Cháu trai giống cậu] chưa? Cậu và cháu là qu/an h/ệ cận huyết, giống nhau là chuyện bình thường, được chưa?”

Con hàng này phân tích nửa ngày rồi đưa ra kết luận như vứt ra thùng rác thế à? Nó thực sự khiến tôi nghi ngờ rằng anh ta có phải là kiểu “thùng rỗng kêu to” hay không.

“Ra vậy.” Sở Mạt gãi đầu.

“Nhưng tôi vẫn cảm giác Tôn Quả Quả là người đáng nghi nhất, Tiểu Tân Tân, xin cô hãy tin vào trực giác của người đàn ông này đi.” Sở Mạt nhìn ra thái độ kh/inh thường của tôi nên anh ta nói lại một cách nghiêm túc.

Không phải chứ, con trai… Cũng có “trực giác” nữa à?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6