Ba đứa nhóc vẫn đứng im không động đậy. Cô đành tự mình làm hết.

Chúng nhìn cô bận rộn dọn dẹp, trải chăn đệm, xếp bàn ghế, rồi đi vào bếp lấy bát đũa.

Nhưng khi vừa bước vào bếp, cô liền sững người.

Hai cái bếp lò đen sì không hề có nồi niêu.

Không có nồi?

Không có nồi thì lấy gì mà nấu ăn chứ!

Nơi này vốn là căn nhà tranh từng dùng để nh/ốt tù nhân, từ lâu đã không còn đồ dùng nhà bếp. Những kẻ bị nh/ốt ở đây đã ch*t hết từ nhiều năm trước, không ngờ bây giờ lại trở thành chỗ ở của họ.

Nhưng trong bếp vẫn còn thoang thoảng mùi khói bếp.

Rõ ràng, ba đứa trẻ này đã tự nhóm lửa.

Cô hỏi: "Nồi đâu?"

Nhị Cường nhìn cô đầy kh/inh miệt: "Bà định nấu ăn à? Lúc đến đây không phải bà đã thấy rồi sao? Ở đây không có nồi!"

Một kẻ đến cả nửa cái bánh cũng tranh của em gái, nếu nấu ăn thì chắc chắn cũng chỉ để cho mình. Nên tất nhiên, nồi cũng chẳng cần.

Thành kiến quá lớn. Trình Lỵ cũng không mong có thể thay đổi ngay lập tức. Cô thở dài, chỉ đành từ từ mà làm.

Đặt bát đũa xuống, cô xoay người đi ra ngoài.

Nhị Cường khẽ gi/ật mình, nói với anh trai: "Đại Cường, bà ta đi rồi."

Đại Cường cười lạnh: "Đi rồi thì càng tốt!"

Ngoài dự đoán của bọn họ, Trình Lỵ rất nhanh đã quay lại, nhưng lần này trên tay cô cầm theo một cái nồi. Cái nồi này là cô mượn từ viện Tri Thanh, bởi vì bọn họ hào phóng hơn, lại đều là những người trẻ tuổi. Chỉ cần nói qua loa rằng mình là góa phụ đơn thân bị đuổi ra ngoài, cô đã nhận được sự đồng cảm và dễ dàng mượn được nồi.

Khi rời khỏi nhà họ Tô, cô không chỉ đến bếp để cho có, mà còn lặng lẽ mang đi một ít gạo, kê, dầu, muối, xì dầu, giấm. Ngay cả miếng th!t xông khói bà mẹ giấu riêng cũng bị c/ắt một đoạn bằng ngón tay để mang đi.

Điều này làm Ngô Thúy Hoa đ/au lòng không thôi.

Bà ta muốn giành lại nhưng Trình Lỵ dứt khoát ném trả, chỉ lấy công điểm, khiến bà ta tức gi/ận mà không thể nói gì.

Cũng chính vì vậy mà giờ đây, khi nấu ăn, cô đã có đầy đủ nguyên liệu hơn.

Trước tiên, cô đun sôi nước để rửa sạch th!t xông khói, sau đó bỏ vào nồi luộc khoảng ba mươi phút, vớt ra để dùng sau. Tiếp đó, cô vo sạch hai bát nhỏ gạo rồi đổ vào nồi nấu cho đến khi hơi mềm thì chắt lấy nước cơm.

Cô đặt nắp hấp lên trên, sau đó đổ phần cơm đã chắt nước vào để hấp thêm mười phút. Tiếp đó, cô xếp th!t xông khói đã thái lát mỏng lên một nửa phần cơm và tiếp tục hấp.

Trong lúc chờ đợi, cô rửa sạch rau xanh hái được từ mảnh vườn trước cửa nhà họ Tô, thái nhỏ, sau đó rắc lên trên cơm.

Sau một hai phút hấp nữa, cô đổ toàn bộ cơm vào một cái chậu lớn, thêm xì dầu, muối rồi trộn đều.

Một bát cơm trộn th!t xông khói đơn giản đã hoàn thành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
3 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
5 Đào Hoa Sát Chương 14
6 Ngáy ngủ Chương 12
8 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
448
Tương Vân Chương 8
Bố tôi đâu? Chương 24
Xuân Chậm Chương 11
Niệm Chân Chương 6