12

Tiểu nương tử ngủ luoon rồi.

Bùi Túc nhìn khuôn mặt tiểu nương tử của mình đang ngủ say sưa, có chút cười khóc không xong.

Thật là một đêm động phòng hoa chúc đặc biệt!

Tiểu cô nương vừa mong manh lại vừa ngốc nghếch, không có cơm ăn thì khóc, ăn nhiều quá rồi cũng khóc, vừa biết gây rắc rối lại vừa cần được dỗ dành.

Thật giống như nuôi một đứa con gái vậy.

Đột nhiên, tiểu cô nương quay người lại, đặt tay chân nhỏ bé lên người chàng ta, đôi má chạm nhẹ vào ngựk chàng ta, lẩm bẩm:

“Đừng gọi thiếp là bé con, gọi thiếp là… Ngọc Nhi.”

Xì—

Bùi Túc chợt cảm thấy, đêm động phòng hoa chúc hôm nay, lại thêm nỗi khổ rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thủ khoa bị đánh tráo, tôi lật tung tiệc mừng công

Chương 20
Tôi đỗ thủ khoa toàn tỉnh kỳ thi năng khiếu biên đạo, điểm văn hóa cũng vượt ngưỡng xét tuyển của Đại học Truyền thông Trung Quốc (CUC) tới 50 điểm. Thế nhưng, cho đến ngày cuối cùng của đợt xét tuyển bổ sung, tôi vẫn không nhận được thông báo trúng tuyển nào. Ngược lại, cô em gái kế chỉ đạt 317 điểm văn hóa lại nhận được giấy báo nhập học của CUC. "Sui Sui! Ra lấy hàng chuyển phát nhanh đi!" tiếng mẹ tôi, bà Lưu Mai, vọng từ phòng khách vào. Tôi lau nước mắt, cúi đầu bước ra ngoài. Hộp chuyển phát rất mỏng, người gửi là Sở Giáo dục và Khảo thí tỉnh, còn người nhận ghi tên Khương Tình. Tôi cứ ngỡ đó là giấy báo của trường cao đẳng mà nó vẫn hay nhắc tới, nên tiện tay cầm kéo cắt ra. Tờ giấy báo nhập học màu đỏ chót trượt ra ngoài. Sáu chữ "Đại học Truyền thông Trung Quốc" mạ vàng đập vào mắt tôi. Theo phản xạ, tôi lật mở trang trong, ánh mắt dán chặt vào dòng số báo danh. Đó chính là số báo danh mà tôi đã thuộc lòng hàng trăm lần, là dòng số tôi luôn viết trên bìa tất cả tài liệu ôn thi. Vậy mà giờ đây, nó lại đang được in rành rành phía sau cái tên Khương Tình.
Sảng Văn
0