Kể từ sau lần đó, thiếu gia cuối cùng cũng không còn đặc biệt dẫn tôi đi mở mang tầm mắt nữa.
Anh tập trung vào sự nghiệp, dành phần lớn thời gian cho những việc như m/ua lại, niêm yết, huy động vốn các thứ.
Tôi nghe không hiểu, cũng chẳng giúp được gì, chỉ có thể dốc hết sức lực để bảo đảm an toàn cho anh.
Anh là người tà/n nh/ẫn, làm việc không bao giờ chừa đường lui, nên bị trả th/ù là chuyện thường tình.
Sau một lần giao dịch xuyên quốc gia, đối phương thuê băng đảng địa phương, muốn dồn thiếu gia vào chỗ ch*t.
Tôi đội mưa đạn, lái xe đưa thiếu gia thoát thân.
Nhưng vẫn rất không may, bị dồn vào đường cùng bên vách đ/á.
đá/nh giá tình hình, tôi đưa tay về phía thiếu gia.
"Cùng nhảy với tôi đi."
Thiếu gia mặt mày lấm lem, vô cùng chật vật.
Nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười mà tôi thích nhất, bình thản ung dung, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
"Đừng để tôi ngã ch*t đấy."
"Sẽ không đâu."
Tôi ôm ch/ặt anh, lao xuống cánh rừng phía dưới.
Khi tỉnh lại, cả hai chúng tôi đều đang mắc kẹt trên cây.
Tôi tiếp đất trước, rồi mới bế thiếu gia xuống.
Cơ thể thiếu gia bị trầy xước, cánh tay và đùi bị g/ãy xươ/ng.
Tôi cũng bị thương, nhưng tình trạng tốt hơn anh rất nhiều.
Anh nghiến răng nghiến lợi.
"Rõ ràng tôi ở trong lòng cậu, tại sao tôi lại bị thương nặng thế này?"
Tôi tìm thảo dược, giã nát để cầm m/áu và khử trùng cho anh, rồi nhặt cành cây để cố định chân g/ãy cho anh.
"Da tôi dày th!t b/éo, sao so được với cơ thể ngàn vàng của thiếu gia chứ."
Anh buộc phải chấp nhận cách giải thích này, lại chọc mạnh vào cơ bụng tôi.
"Da gấu đúng là khác biệt thật."
Tôi cười cười, cõng anh băng qua rừng rậm.
Có sú/ng trong tay, thú dữ nào cũng có thể giải quyết.
Tôi từng là lính đá/nh thuê, từng sống ở rừng mưa nhiệt đới với người bản địa suốt 3 năm, sớm đã học được rất nhiều kỹ năng sinh tồn.
Nhóm lửa, sưởi ấm, tìm nước ngọt, x/ác định phương hướng, tìm ki/ếm và chế biến thức ăn.
Ban đêm, tôi để thiếu gia trốn trong nhà cây, còn mình thì ở dưới canh chừng.
Đạn đã hết, những con thú dữ đói khát không màng đến ngọn lửa, nhe nanh múa vuốt tiến lại gần.
Tôi làm giáo, liều mạng chiến đấu.
Một đêm trôi qua, dưới đất có thêm x/ác của hai con báo.
Tôi xử lý vết thương rá/ch da đơn giản, hỏi thiếu gia: "Ăn th!t báo không?"
Trong mắt anh có sự sợ hãi, có cả sự khâm phục, rất phức tạp.
"Cậu đến báo mà cũng không sợ sao?"
Tôi gãi đầu.
"Cũng không phải là không sợ."
Nhưng nếu sợ rồi, thì làm sao bảo vệ anh được?
Anh muốn nói lại thôi, nhìn vết thương trên cánh tay tôi.
Vết rá/ch rất nghiêm trọng, m/áu chảy đầm đìa.
"Lại đây, tôi băng bó cho cậu."
Tôi vác x/ác báo đi về phía bờ sông.
"Không cần đâu, lát nữa tôi nướng th!t cho anh ăn."
Anh tức gi/ận gào lên: "Tôi không ăn th!t báo!"
Tôi hỏi: "Vậy ăn gì? Cá sấu? Trăn rừng? Lươn điện?"
Khẩu vị của thiếu gia vốn kén chọn, tôi biết rõ mà.
Trong khu rừng này không có nhiều đồ ăn, nhưng cũng có thể nói là rất nhiều.
Chỉ cần anh muốn ăn, thứ gì tôi cũng có thể ki/ếm về được.