Dù tôi chẳng phải dân nghiện game, tôi vẫn có những kiến thức căn bản. Thông thường, thanh m.á.u của đồng đội sẽ có màu xanh lá hoặc xanh dương, mức độ thiện cảm cũng là những tông màu lạnh này hoặc màu hồng. Chỉ có kẻ địch, hoặc khi đang đồ sát truy đuổi, mới hiển thị màu đỏ.
Tôi ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, thuận theo lực đẩy của Thẩm Hoài Viễn, từng chút một lùi ra khỏi người anh. Và khi diện tích tiếp xúc của chúng tôi giảm dần, thanh màu đỏ kia cũng từ từ khôi phục về trạng thái ban đầu, không còn nhảy múa đi/ên cuồ/ng như phát dại nữa.
... Trời sập thật rồi!
Phải rồi, đỏ đến mức hóa đen thế kia, lại còn giảm xuống khi tôi rời xa. Đây chắc chắn là giá trị chán gh/ét Thẩm Hoài Viễn dành cho tôi! Chỉ cần tôi lại gần, sự chán gh/ét anh dành cho tôi sẽ tăng vọt! Bởi vì có ai lại thích kẻ mình gh/ét cay gh/ét đắng cứ sáp lại gần mình cơ chứ?
Nghĩ thông suốt điều này, tôi luống cuống quấn ch/ặt mình vào trong chăn, h/ận không thể tung một cước đ/á anh xuống giường. Đã gh/ét tôi đến thế, còn bày đặt theo lệ sang ngủ cùng làm cái gì chứ?! Tôi chả thèm cái sự bố thí này!
Kết quả là anh quá nặng, tôi đ/á không nhúc nhích mà còn làm chân mình đ/au điếng. Tôi càng thấy tủi thân hơn, ở trong chăn c.ắ.n ch/ặt mu bàn tay để ngăn tiếng khóc nấc. Tôi cuộn tròn thành một cục, nhất thời chẳng biết phải làm sao.
Thẩm Hoài Viễn thấy chuỗi động tác này của tôi thì im lặng hồi lâu. Anh định gỡ tôi ra khỏi kén chăn, nhưng vừa kéo nhẹ đã thấy tôi đang ra sức chống đối, thế là anh thu tay về, "Chân Chân, không khí trong chăn không tốt đâu, đừng tự làm mình ngạt thở."
Tôi cố nén tiếng nức nở, định nói "Không cần anh quan tâm", kết quả lời thốt ra lại bị biến âm, thành ra nghe như "Không muốn anh cút". Tôi khựng lại một nhịp, cảm thấy nếu đính chính lại thì sẽ làm hỏng mất bầu không khí đang gi/ận dỗi, nên đành im lặng.
Vài giây sau, tôi cảm nhận được Thẩm Hoài Viễn đã nằm xuống phía sau mình. Anh không dán sát vào tôi mà giữ một khoảng cách nhất định. Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lên cái kén chăn đang bao bọc tôi: "Anh không cút, yên tâm ngủ đi."
Đầu óc tôi rối thành một nùi. Trong nhịp vỗ nhẹ nhàng đầy tiết tấu ấy, tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
5.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Hoài Viễn đã không còn ở bên cạnh. Tôi vò mái tóc rối bù ngồi dậy, hồi tưởng lại mọi chuyện kỳ quái đêm qua. Liệu có phải tôi đã gặp một giấc mơ trong mơ không? Thực tế những chuyện xảy ra hôm qua đều do tôi mơ tưởng? Làm gì có cuốn tiểu thuyết nào, cũng chẳng có giá trị chán gh/ét gì hết.
Thế nhưng giây tiếp theo, người xông vào từ bên ngoài đã đ/ập tan ảo tưởng của tôi. Lục Thừa Diên đẩy cửa bước vào, nhanh chân đi đến trước mặt tôi. Anh ấy một tay choàng qua cổ tôi, nhét cả tôi và chính anh ấy vào trong đống chăn chưa kịp gấp.
Anh ấy xòe lòng bàn tay ra, bên trong là một viên tinh thạch lấp lánh rực rỡ, "Nhìn xem Chân Nhi, đẹp không? Đêm qua g.i.ế.c x/á/c sống cả đêm mới tìm được một viên đẹp thế này đấy. Tặng em, tôi đối đãi với em không tệ chứ hả?"
Giọng điệu anh ấy không giấu nổi vẻ khoe khoang, gương mặt đẹp trai viết đầy chữ "Mau khen tôi đi". Nếu không phải trên đầu anh ấy đang hiện con số 97 đỏ chói mắt kia, thì tôi đã tin là thật rồi.
Sau cú sốc đêm qua, năng lực chịu đựng tâm lý của tôi hôm nay đã tốt hơn nhiều. Tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Vì bọn họ gh/ét tôi, nên tôi không thể thân thiết với họ như trước nữa. Nhưng bọn họ là kẻ mạnh, còn tôi chỉ là một kẻ yếu ớt không có Dị năng. Việc đoạn tuyệt qu/an h/ệ, không bao giờ nhìn mặt nhau cũng không thực tế. Tôi chỉ có thể lùi về vị trí bạn bè bình thường, từ từ thay đổi cách nhìn của họ về mình. Ở cái thế đạo này, thêm một người bạn dù sao vẫn tốt hơn là thêm một kẻ th/ù.
Nghĩ kỹ rồi, tôi thầm thở dài trong lòng. Tôi nặn ra một nụ cười khách sáo, lịch sự: "Rất đẹp, cảm ơn anh!"
Lục Thừa Diên trái lại ngẩn ra. Anh ấy chậc một tiếng, cúi người sờ trán tôi: "Chậc, sao thế này, sao tự dưng lại khách khí với tôi thế? Phát sốt rồi à?"
Tôi ngả người ra sau, né tránh bàn tay của anh ấy. Tôi quay lưng lại với anh ấy, bắt đầu gấp chăn: "Không có mà."
Lục Thừa Diên nhất thời im lặng. Đợi tôi gấp xong xuôi, vừa ngẩng đầu lên thì trước mắt tối sầm.
Này anh bạn, tôi đã lịch sự với anh đến thế rồi, sao giá trị chán gh/ét của anh không giảm mà còn tăng lên là thế nào?! Vừa nãy còn là 97, trong lúc tôi gấp cái chăn đã vọt lên 98.5 rồi! Cái gã đàn ông này rốt cuộc muốn cái gì chứ?! Sao mà khó chiều thế không biết!
Đúng lúc này, bên ngoài có người gọi Lục Thừa Diên: "Lục Đội trưởng! Căn cứ mới có một người hệ Chữa Trị đến! Mau đến giành người đi!!"
Đôi mắt đen thẫm của Lục Thừa Diên liếc nhìn tôi một cái. Anh ấy nhét viên tinh thạch vào tay tôi: "Không thích thì đừng gượng ép, tôi sẽ tìm cho em viên khác đẹp hơn. Tôi ra ngoài xem chút đã, đợi tôi về."
Viên tinh thạch được hơi ấm của anh ấy bao phủ, cầm trong tay mát rượi như một miếng ngọc thạch ôn nhuận. Tôi "ừ" một tiếng, gật đầu, tiễn bước bóng lưng anh ấy rời đi. Tôi nắm ch/ặt viên đ/á, thầm hạ quyết tâm. Nhân vật chính thụ đã đến rồi. Vậy thì... tôi cũng nên đi tìm những người bạn mới thôi.