Khi tỉnh lại lần nữa đã là đêm khuya.
Nhìn người đang chìm vào giấc ngủ sâu bên cạnh, tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, lúc rời đi còn cẩn thận đắp lại góc chăn cho cậu ấy.
Trong lúc nấu mì, tâm trí tôi rối bời.
Bỗng cảm thấy phía sau có động tĩnh, tôi nghiêng đầu nhìn lại: "Tôi nấu cho cậu một phần rồi."
Cậu ấy không nói gì, đứng ở cửa rất lâu.
Sau khi bưng mì ra bàn, chỉ còn lại tiếng húp mì trong sự im lặng của cả hai.
[Bầu không khí hài hòa đến mức q/uỷ dị.]
[Giống như sự tĩnh lặng trước cơn bão vậy.]
Hồ Cửu Thanh ăn xong trước tôi, lau miệng rồi thốt ra một câu gây sốc: "Anh đã ngủ với bao nhiêu đối tượng nghiên c/ứu rồi?"
Tôi ho sặc sụa vài tiếng: "Không có, tôi chưa từng ngủ với đối tượng nghiên c/ứu nào cả, không đúng, ý tôi là, tôi chưa từng ngủ với ai khác ngoài cậu."
Nói xong, tôi ngước lên nhìn phản ứng của cậu ấy.
"Vậy sao?" Cậu ấy nhìn chằm chằm vào bát nước dùng còn sót lại, thần sắc có chút dửng dưng.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy hơi bối rối.
Trong lúc nấu mì, tôi đã nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Nếu cậu ấy mắ/ng ch/ửi tôi, tôi sẽ lấy chuyện cậu ấy dùng mị thuật với tôi ra để phản bác.
Nếu cậu ấy oán h/ận tôi, tôi có thể để cậu ấy tùy ý đối xử với cơ thể mình.
Nhưng sự thật là, cậu ấy rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức không giống với người mà tôi quen biết.
Nhìn những sợi mì cuối cùng trong bát, tôi bỗng thấy mất hết khẩu vị, đặt đũa xuống và lặng lẽ quan sát cậu ấy.
Một lúc lâu sau, cậu ấy cười khổ: "Thanh Tự, anh có thấy tôi rất nực cười không, lần nào cũng cố gắng kiểm soát anh, nhưng lần nào cũng bị anh kiểm soát ngược lại."
Tôi buột miệng đáp: "Tôi chưa bao giờ thấy cậu nực cười cả."
Không gian rơi vào sự im lặng kỳ lạ.
"Xin——"
Cậu ấy đột ngột cao giọng: "Đừng nói hai chữ đó với tôi."
"Được."
Thực sự không biết phải đối phó với tình huống này thế nào, tôi đành đứng dậy dọn dẹp bát đũa.
[Công bị mị thuật kh/ống ch/ế rồi, sao không nói đến điểm này nhỉ.]
[Có ai nhận ra không, sau khi tỉnh lại, Thanh Tự luôn tự đặt mình vào vị trí người nhận sai ở thế yếu.]
[Chưa từng ngủ với ai khác, không thấy cậu nực cười, xin lỗi, có phải mình bị "n/ão yêu đương" rồi không, công thế này làm mình không thể gh/ét nổi chút nào, á á á!]
Tôi nhường phòng ngủ chính cho Hồ Cửu Thanh, còn mình ra phòng phụ.
Nằm xuống mà không hề buồn ngủ, trong đầu tôi cứ luẩn quẩn câu nói cuối cùng của cậu ấy khi đi ngang qua phòng ăn.
"Nếu anh không thả tôi đi, viện nghiên c/ứu của các người sẽ có một vụ bê bối nghiên c/ứu viên ngủ với đối tượng nghiên c/ứu đấy."
Đúng vậy, cậu ấy lại muốn thử một lần kiểm soát mới.
Còn tôi, lại bắt đầu một lần kiểm soát cậu ấy mới.
Ngày hôm sau, tôi đưa bản đơn xin nghỉ việc đã in sẵn cho cậu ấy.
"Nếu cậu muốn nói chuyện này ra ngoài, tôi sẽ nghỉ việc, còn cậu sẽ được chuyển giao cho nghiên c/ứu viên khác."
Cậu ấy liếc nhìn đơn xin nghỉ việc rồi ném sang một bên: "Anh đe dọa tôi đấy à?"
Tôi cười khổ lắc đầu: "Không, tôi chỉ đang giải quyết vấn đề thôi. Tôi không muốn làm hoen ố danh dự của viện, cũng rất yêu công việc nghiên c/ứu của mình, nhưng tôi biết rõ mình đã làm sai chuyện…"
Cậu ấy nhặt đơn xin nghỉ việc lên và x/é nát thành từng mảnh: "Anh thắng rồi."
[Chỉ có thể nói là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.]
Không, thực ra tôi chẳng có chút tự tin nào, chỉ có thể coi là đá/nh cược một phen.
Việc cậu ấy dứt khoát đồng ý cũng khiến tôi rất ngạc nhiên.
Dọn dẹp xong, chúng tôi trở lại viện nghiên c/ứu.
Việc tôi không về đêm qua viện cũng không để ý lắm.
Những ngày sau đó, chúng tôi chỉ có thể duy trì sự giao tiếp bình thường trên bề mặt.
Cho đến khi Hà Dương tìm đến vì chuyện con chip.