Kỳ nghỉ dài vô tận của Beta

Chương 2.2

28/07/2025 17:06

Má vẫn còn phồng lên vì nhét đầy cơm, tôi hấp tấp lặp lại: "Em muốn nhảy từ đây xuống... À không, em muốn xin nghỉ phép."

Anh ấy bóp trán, "Lý do?"

"Không muốn đi làm, muốn đi đấu tranh bình quyền cho Beta."

[...]

Cận Khoát rút một điếu th/uốc, ngậm vào miệng, không vội châm lửa mà thong thả nghịch chiếc bật lửa trong tay. Tôi nghi anh giả vờ không nghe thấy, cố nuốt vội miếng cơm trong miệng rồi nói rõ từng chữ một lần nữa.

Anh ngắt lời tôi: "Nghe rồi, cả hai tai đều nghe rõ. Nhưng em là nhân tố cốt cán của dự án, hiện không ai tiếp quản được."

"Nói cách khác..." Cận Khoát ngẩng mắt nhìn thẳng vào tôi, "Em rất quan trọng với công ty, không ai thay thế được."

Đây rồi, vừa mềm vừa cứng. Th/ủ đo/ạn ngàn lớp của giới tư bản.

Tôi không lay chuyển: "Triết gia, nhà logic học và văn học nổi tiếng Russell từng nói, dấu hiệu rõ ràng nhất khi một người trở nên ng/u ngốc chính là tin rằng công việc của mình cực kỳ quan trọng."

Cận Khoát châm th/uốc, im lặng.

Biết trước sẽ không dễ dàng, tôi nghiến răng ném ra quân bài cuối cùng:

"Nghĩ đến cảnh đồng nghiệp bình thường ăn mặc chỉn chu giờ đang không mảnh vải che thân trên giường c****—, suốt bảy ngày liền nằm úp mặt quỳ gối c****—, lật qua lật lại không ngừng c****—, c**** đến mức muốn sống muốn ch*t."

"Còn em, chịu đựng cơn đ/au thoát vị đĩa đệm tại bàn làm việc, bị đống công việc họ bỏ lại xào nấu, chiên rán, sấy khô không ngừng đến mức sống không bằng ch*t... khiến em hơi muốn đi cấy tuyến nhân tạo rồi đấy."

Cận Khoát lại dập tắt điếu th/uốc.

Thật lòng mà nói, trong lòng tôi rất không tự tin. Xét cho cùng, Beta không được chính phủ liên bang ưu đãi đặc biệt hay bảo vệ đặc biệt. Anh muốn sa thải tôi chỉ trong nháy mắt, chẳng chốn nào để biện hộ hay trọng tài.

Đầu óc tỉnh táo hơn chút, cái sự nhiệt huyết bồng bột kia cũng dần nguội lạnh. Nghĩ kỹ lại, công việc này khá tốt, Cận Khoát cũng khá tốt, anh còn mời tôi ăn món chế biến sẵn cao cấp. Còn gì không hài lòng nữa?

Đang định mở miệng tìm lối thoát thì anh lên tiếng: "Đừng tùy tiện bóp méo danh ngôn."

Hả? Phản ứng chậm quá anh giai ơi!

Chưa kịp ch/ửi thầm trong lòng đã thấy ánh mắt thăm thẳm của anh liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới, sau đó khẽ nhếch mép cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cùng bạn thân mở tiệm nail, cô ấy lại gian lận sổ sách

Chương 5
Trong kỳ nghỉ hè, tiệm làm móng mà tôi cùng cô bạn thân mở chung bỗng dưng đông khách đột biến. Thế nhưng, khi đối soát sổ sách vào buổi tối, tôi lại phát hiện ra điểm bất thường. Hôm nay có một vị khách nạp tiền vào thẻ thành viên, nhưng trong chi tiết các khoản thu lại không hề hiển thị. Tôi xem đi xem lại nhiều lần, cuối cùng nhìn về phía cô bạn thân: "Tất cả các khoản thu hôm nay đều ở đây rồi sao?" Cô bạn thân khựng lại một chút: "Đúng vậy, có chuyện gì thế?" "Hôm nay có một em gái nạp hơn 900 tệ tiền thẻ thành viên, nhưng mình không thấy khoản tiền này đâu cả." "Thật sao? Có phải cậu nhớ nhầm rồi không?" Tôi nhớ rất rõ, không thể nào nhầm được. Vị khách đó là một em gái vừa thi đại học xong, vì cảm thấy hài lòng nên muốn nạp tiền làm thành viên, còn nói là để lấy điềm lành nên đã nạp con số 985. Tôi còn đăng ký thông tin thành viên và viết hóa đơn cho em ấy. Nhưng giờ đây, khoản tiền này lại biến mất không dấu vết, chỉ có duy nhất một khả năng. Tôi nhìn thẳng vào cô bạn thân, nghiêm giọng nói: "Mình muốn kiểm tra lại sổ sách."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Gả Thay Chương 6