Em Đừng Khóc Mà

Chương 10

06/06/2026 18:02

Khi đồng hồ đếm ngược sắp sửa quay về con số không.

Tôi vẫn không nhịn được, dùng chút pin đỏ au mỏng manh cuối cùng giữa nơi thâm sơn cùng cốc này để gọi một cuộc điện thoại cho Tần Độ Xuyên.

Năm giờ bốn mươi tám phút, trời vẫn còn mờ sáng.

Điện thoại đổ chuông vài tiếng rồi lại bị người ta cúp máy.

Tôi gọi lại lần nữa, lại bị tắt máy, sau đó thì tắt ng/uồn trực tiếp luôn.

Tôi tức đến mức muốn ch/ửi thề.

Nhưng rồi lại nghĩ, bình thường giờ này có lẽ anh vẫn còn đang ngủ, không thích bị ai làm phiền.

Cũng chưa chắc.

Khéo khi thấy điện thoại là do cái cậu Du An kia gọi tới, anh lại bắt máy ngay ấy chứ.

Hừ.

Cứ làm như mình giấu giếm giỏi lắm vậy.

Chương 7:

Chẳng qua là vì tôi yêu Tần Độ Xuyên, nên mới vờ như không thấy anh cùng với cái cậu tên An gì đó gọi điện thoại to nhỏ nhẹ nhàng với nhau thôi.

Dĩ nhiên tôi sẽ chẳng đi gặng hỏi qu/an h/ệ giữa hai người họ làm gì.

Nhỡ đâu tôi hỏi rồi.

Tần Độ Xuyên mượn cớ đó đòi chia tay với tôi thì biết làm sao.

Tôi lạnh đến mức run lẩy bẩy, đầu óc cũng bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.

Ngón tay cứng đờ, gõ chữ cũng chẳng tiện.

Thôi bỏ đi.

Thế thì không nhắn tin cho anh nữa.

Tôi ném chiếc điện thoại đã cạn pin tự sập ng/uồn sang một bên, vòng hai tay ra sau gáy rồi ngả lưng nằm xuống.

Nhìn thời gian trên cổ tay đang chầm chậm nhảy số:

"00:00:03"

"00:00:02"

"00:00:01"

...

"00:00:00"

Sáu giờ lẻ một phút.

Ánh dương muộn màng dần ló rạng, tia nắng yếu ớt xuyên thủng màn đêm.

Thành phố bắt đầu nhộn nhịp huyên náo, tiếng người dưới chân núi cũng dần vang lên.

Hơi lạnh men theo đầu ngón tay lan tận vào trong tim.

Tôi co rúm người lại, cảm nhận sinh mệnh đang từng chút, từng chút trôi tuột đi mất.

Trong một khoảng tối tăm nào đó.

Tôi nhắm nghiền hai mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Cùng Phòng Miệng Độc Là Chú Cún Hư Của Tôi

Chương 16
Tôi là người song tính. Sau một lần nữa bị bạn cùng phòng độc miệng mắng cho phát khóc vì bài tập nhóm, tôi tức đến mức cơn nghiện phát tác, phải trốn vào nhà vệ sinh, vén áo lên chụp một tấm ảnh chiếc khuyên xỏ ở rốn. Sau đó gửi cho bạn trai qua mạng: [Cún hư, đeo dây xích vào đi, chủ nhân muốn kiểm tra.] Bên kia trả lời ngay lập tức: [Chủ nhân à... Anh đang ở phòng tự học, tối được không?] Tôi đáp: [Có ngoan không? Ngoan mới có thưởng.] Nửa tiếng sau, tôi thỏa mãn cất điện thoại đi, đẩy cửa bước ra ngoài. Nhưng vừa ngẩng đầu đã đâm sầm vào một lồng ngực nóng bỏng. Cậu học bá cùng phòng, người vừa lạnh mặt sỉ nhục tôi cách đây không lâu, lúc này hai má đỏ bừng. Chiếc sơ mi trước ngực trở nên xộc xệch, cúc áo lộn xộn mở ra. Một sợi dây chuyền bạc rũ xuống từ cổ hắn. Theo phản xạ, tôi đưa tay nắm lấy. Đôi mắt chợt co rút. Sợi dây chuyền này… Sao lại giống hệt vòng cổ chó mà chính tay tôi gửi cho bạn trai qua mạng thế này?!
289
2 Ghen tỵ làm liều Chương 12
8 Tham Lam Chương 12
10 Thi Ghép Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm