"Nương thân..." Ta khóc lóc bước tới, đứng cạnh phụ thân, hai bàn tay nhỏ bé sợ sệt nắm ch/ặt lấy tay áo bà ta.
"Nương thân đừng gi/ận nữa, phụ thân c/ứu người là làm việc tốt mà. Chẳng phải nương thân từng dạy con, phải làm nhiều việc tốt, làm nhiều việc thiện để giúp đỡ người khác sao?"
Nụ cười lạnh trên mặt nương thân càng thêm phần gay gắt.
Bà ta dùng ánh mắt chán gh/ét và thất vọng tột độ chằm chằm nhìn ta: "Con cũng cảm thấy phụ thân con làm đúng sao?"
Đối với những lời bọn họ nói, ta chỉ hiểu được đôi ba phần, ta cố nén tiếng nức nở, sợ hãi gật gật đầu.
Phụ thân c/ứu một vị a di xinh đẹp về, còn để cho người ta dưỡng thương cho khỏe lại, lẽ nào như vậy là sai sao? Nhưng trước đây, nương thân đâu có dạy ta như thế?
Nương thân từng dịu dàng là thế, nay lại dùng ánh mắt còn lạnh lẽo hơn cả lưỡi d/ao lướt qua người ta.
Bà ta nhẹ bẫng cất lời, giọng nói còn buốt giá hơn cả băng tuyết: "Đúng là đồ bạch nhãn lang nuôi mãi không quen! Quả nhiên, cha con các người là m/áu mủ ruột rà, ta chỉ là một kẻ ngoại nhân!"
"Ta vốn dĩ nên đi từ sớm, không nên lãng phí tình cảm mà sinh ra cái thứ như ngươi!"
Bà ta tà/n nh/ẫn gỡ từng ngón tay đang nắm ch/ặt lấy bà ta của ta ra. Mặc cho ta đ/au đớn đến rơi lệ.
"Từ hôm nay trở đi, ta không còn là nương thân của ngươi nữa."
"Ngươi hãy đi mà gọi thanh mai trúc mã của phụ thân ngươi, gọi cái ánh trăng sáng mà hắn yêu sâu đậm bao năm qua là “nương” đi."
Nương thân đỏ hoe hai mắt, vỗ tay như một kẻ đi/ên lo/ạn: "Phu quân bạc tình, nữ nhi vô ơn, cùng với ả bạch nguyệt quang âm h/ồn bất tán hệt như “trà xanh” kia, các người mới đúng là một gia đình!"
"Ta đi! Ta sẽ vĩnh viễn biến mất, để các người vĩnh viễn không tìm thấy, cả đời phải sống trong sự hối h/ận và dằn vặt!"
05
Diệp a di mà phụ thân c/ứu về vốn là phu nhân của Thừa tướng, thân phận vô cùng cao quý.
Phụ thân lo sợ nàng ấy lại xảy ra chuyện, bèn an bài nàng ấy đến một trang tử cách xa Tướng quân phủ để dưỡng thương.
Diệp a di không còn lộ diện nữa, nhưng nương thân vẫn không nguôi cơn gi/ận.
Lần này, mặc cho phụ thân có nhận lỗi thế nào cũng vô dụng.
Người quỳ gối bên ngoài viện của nương thân suốt một ngày một đêm, cởi trần cõng roj mây để tạ tội. Phụ thân vừa từ chiến trường trở về, trên người vẫn còn mang thương tích, cuối cùng kiệt sức mà ngất lịm đi.
Vậy mà nương thân vẫn không hề bước ra nhìn lấy một cái.
Bà ta dường như đã sắt đ/á quyết tâm, muốn vứt bỏ lại ta và phụ thân.
Đến ngày rằm tháng này, ta lại nghe thấy bà ta nói chuyện cùng hệ thống.
[Đêm nay sẽ có hiện tượng Thất tinh liên châu, là cơ hội cuối cùng để xuyên không trở về, ngươi hãy chuẩn bị cho tốt.]
Giọng nương thân kìm nén sự kích động: [Mau đưa ta đi, ta quá nhớ trà sữa và bánh ngọt nhỏ rồi, ta nóng lòng muốn xem bộ dạng của hai cha con bọn họ sau khi mất đi ta sẽ ra sao!]
Ta không hiểu trà sữa và bánh ngọt nhỏ là thứ gì. Chắc hẳn đó là những thứ còn quan trọng hơn cả ta và phụ thân.
Ta trốn ở một góc không người, cắn ch/ặt mu bàn tay, liều mạng nhịn khóc. Thế nhưng chỉ cần chớp mắt một cái, những giọt lệ to như hạt đậu đã lã chã tuôn rơi.
Nương thân dịu dàng hiền thục ngày xưa đã một đi không trở lại, phụ thân cũng vì thế mà t/âm th/ần bất ninh.
Ông ta phái hạ nhân canh giữ nghiêm ngặt viện tử của nương thân. Nhưng lại chẳng thể canh giữ được quyết tâm t/ự s*t để rời đi của bà ta.
Đêm khuya thanh vắng, trong viện của nương thân bỗng bùng lên một ngọn lửa hừng hực.
Nương thân khoác lên mình bộ cẩm tú la quần rực rỡ nhất, đứng giữa biển lửa ngút trời. Bà ta kiêu ngạo tựa như một con phượng hoàng dục hỏa trùng sinh, dùng ánh mắt bễ nghễ nhìn xuống ta và phụ thân đang đứng bên ngoài màn khói đặc.
"Khương Nam Tinh, quay lại đây…" Phụ thân quỳ sụp xuống đất, phun ra một ngụm m/áu tươi, gào thét đến khản cả giọng: "Ta sai rồi, ta sẽ không bao giờ mang bất kỳ nữ nhân nào xuất hiện trước mặt mẹ con nàng nữa. Ta không c/ứu ai nữa cả!"
"Nàng mau ra đây đi, đừng làm chuyện dại dột! Nàng muốn trừng ph/ạt ta thế nào cũng được!"
Ngọn lửa càng ch/áy càng lớn.
Những lưỡi lửa li/ếm láp quấn lấy thân thể nương thân, nhưng bà ta dường như chẳng hề cảm thấy đ/au đớn. Bà ta dùng ánh mắt lạnh lẽo thấu xươ/ng, mang theo sự hả hê nhìn chằm chằm vào chúng ta.
"Nương thân! Ngài đã hứa sẽ ở lại mà, con đã ước rồi cơ mà!"
"Nương thân, xin đừng bỏ rơi con, sau này con sẽ không nói lung tung chọc ngài gi/ận nữa..." Ta dùng hết chút sức lực tàn tạ, r/un r/ẩy gào khóc, chỉ mong nương thân có thể nghe thấy.
Đợi đến khi ngọn lửa này th/iêu rụi tất cả, ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ được gặp lại nương thân nữa.
Cảm giác đ/au đớn và tuyệt vọng tột cùng tựa như một thanh ki/ếm sắc bén, hung hăng đ/âm xuyên qua cơ thể ta.
Ta tìm được sơ hở, dồn hết toàn bộ sức lực đẩy mạnh nhũ mẫu đang giữ ch/ặt lấy mình ra, lao thẳng vào biển lửa.
Khói đặc xộc vào mắt khiến ta cay xè không mở nổi. Lửa bén vào y phục của ta, nhưng ta vẫn không hề dừng bước, ta nhất định phải tìm được nương thân.
Cuối cùng, trong gian Đông sương phòng đang bốc ch/áy ngùn ngụt, ta đã nhìn thấy bà ta.
Bà ta bình thản ngồi giữa biển lửa, dửng dưng nhìn ta đang khó nhọc tiến lại gần, nhìn ta cố gắng vươn đôi bàn tay nhỏ bé về phía bà ta.
Ngay khoảnh khắc gian phòng đổ sập xuống, ta nghe thấy âm thanh lạnh lẽo của hệ thống phát ra từ cơ thể nương thân lần cuối cùng: [Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, tử độn mở ra, không thể quay lại. Từ nay về sau cách biệt hai thế giới, hai cha con bọn họ sẽ phải hối h/ận cả đời!]
Một luồng kim quang chói lòa lóe lên…
Nương thân cứ thế biến mất ngay trước mắt ta.