Sầm Ngọc còn tới quấy rầy thêm hai lần nữa, nhưng chúng tôi thậm chí còn chẳng gặp mặt nhau.
Tôi xách theo chiếc bánh kem nhỏ phải xếp hàng mới m/ua được, về nhà đón Sầm Nguyện.
Ăn chút đồ ngọt, bổ sung năng lượng để chuẩn bị cho buổi tập phục hồi.
Hôm nay Sầm Nguyện rất lạ.
Bám người một cách đặc biệt.
Ăn bánh kem cũng đòi phải được ôm, phải được đút cho ăn.
Lúc đi tập phục hồi cứ liên tục hỏi tôi.
Rằng tôi có rời đi không.
Tôi bật cười véo nhẹ chóp mũi em ấy.
"Em cứ yên tâm, nếu không có gì bất trắc thì mấy chục năm tới anh cũng chẳng đi đâu hết."
Em ấy bịt miệng tôi lại, bảo tôi đừng có nói gở.
Tôi cười vô cùng vui vẻ.
Mà bỏ lỡ mất một tia cảm xúc xẹt qua nơi đáy mắt em ấy.
Chương 11: