Pháo hôi bị ép HE với nam chính

Chương 5

17/07/2025 11:44

Trở về nhà Đồng An, trong căn nhà rộng thênh thang hàng trăm mét vuông, đèn đều tắt ngủm, căn phòng trống trải toát ra hơi lạnh lẽo.

Khác hẳn với nhà Cố Khanh Ngôn, nơi ấy tuy nhỏ bé nhưng lại giống một tổ ấm thực sự hơn.

"Hừ."

Thở dài một tiếng.

Vốn nghĩ kiếp này có được gia đình là tốt rồi, quả nhiên vẫn chỉ là ảo tưởng.

Trước khi xuyên không, từ nhỏ tôi cũng được ông bà ngoại nuôi dưỡng, bố mẹ tôi mỗi người một nhà, phiền phức nhỏ theo phiền phức già.

Tôi chỉ mong ki/ếm thêm chút tiền, đưa ông bà ngoại ra thành phố lớn sinh sống.

Tiếc thay trời không chiều lòng người, chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp thì ông bà ngoại lần lượt qu/a đ/ời.

Còn tôi, vừa tốt nghiệp tìm được việc làm thì đã đến thế giới này.

Trở thành một nhân vật pháo hôi tương lai sẽ bị vứt xuống biển sâu.

Mang theo nỗi nhớ thương dâng đầy chìm vào giấc ngủ.

Tỉnh dậy, ánh nắng chiếu rọi vào nhà, nhưng vẫn cô đơn lẻ loi.

Đến trường, mấy tay sai thường ngày đang chặn Cố Khanh Ngôn, đẩy đưa cậu ấy trước cổng trường.

"Này, làm gì thế?"

Vừa mở miệng, mấy đứa đồng loạt nhìn về phía tôi.

Cố Khanh Ngôn liếc tôi một cái, cúi đầu né tránh ánh mắt, còn lũ tay sai lập tức chạy đến bên cạnh tôi.

"Anh Đồng."

"Anh Đồng."

"Ừ."

Tôi gật đầu qua quýt, bước vài bước, khoác vai Cố Khanh Ngôn, nói với bọn họ: "Từ giờ Cố Khanh Ngôn được anh đây bảo kê, ai không phục thì bảo nó đến gặp anh."

Lũ tay sai ngớ người, nhìn tôi rồi lại nhìn Cố Khanh Ngôn.

Thì thào: "Nhưng chẳng phải là tên Dương Hi lớp số sáu nhờ anh "chăm sóc" Cố Khanh Ngôn sao?"

Dương Hi lớp số sáu là một học sinh giỏi của trường, gia thế tương đương nhà tôi, hai nhà còn có giao dịch làm ăn.

Cậu ta thích một cô gái lớp tôi đã lâu, nhưng rõ ràng cô ấy có thiện cảm với Cố Khanh Ngôn hơn.

Còn bản thân nguyên chủ này, b/ắt n/ạt Cố Khanh Ngôn không chỉ vì gh/en tị mà còn do phụ huynh dặn phải kết giao với Dương Hi.

Cố Khanh Ngôn nghe thấy tên Dương Hi, ngẩng mặt nhìn tôi, còn tôi thì trong lòng mừng thầm, như vậy sau này khi Cố Khanh Ngôn thành ông nọ bà kia, có lẽ h/ận th/ù sẽ không dồn lên mình tôi nữa.

Tôi lập tức siết ch/ặt vai Cố Khanh Ngôn hơn, đùi to đương nhiên phải ôm chắc nhất, nghiêm nghị tuyên bố: "Nó muốn chăm sóc thì bảo nó đến gặp anh, Cố Khanh Ngôn đã nộp lệ phí bảo kê cho anh rồi, sau này ai dám động vào cậu ấy là giẫm lên mặt Đồng An ở trường THPT số 1."

Đi khá xa, gần đến cửa lớp, Cố Khanh Ngôn mới gi/ật mạnh tay tôi ra.

Ánh mắt lạnh lùng đ/âm vào mặt tôi, nói: "Tôi nộp lệ phí bảo vệ cho cậu bao giờ?"

Tôi cười ha ha, gãi đầu một cái: "Hôm qua trước khi đi, bà có đưa tôi một quả táo."

"Tôi ăn rồi, ngọt lắm."

Tôi khoanh tay gối lên đầu, ngắm ánh nắng rực rỡ trên trời, nở một nụ cười.

Cũng chẳng đ/áng s/ợ gì, đại lão tương lai giờ vẫn chỉ là một đứa nhóc chưa trưởng thành.

Bà của cậu ấy cũng chưa qu/a đ/ời, biết đâu.

Tương lai sẽ thay đổi tốt đẹp hơn chút ấy chứ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm