Tôi nhìn về phía anh. Anh đã đeo lại khẩu trang.
Tôi kéo lấy tay áo anh khi anh định rời đi, đầu ngón tay chạm trúng đầu ngón tay anh.
Tôi biết mình đang quá vội vàng, trông thật không tự nhiên.
Nhưng tôi không kh/ống ch/ế nổi.
“Tôi có sẵn bản vẽ, anh chọn thử xem. Không hài lòng em có thể sửa.”
“Cho em một cơ hội được không?”
“Em không phải người mới, không phải lấy anh ra luyện tay. Em từng đạt nhiều giải thưởng, cũng có rất nhiều tác phẩm.”
Tôi cúi xuống nhặt điện thoại rơi dưới đất, mở những tác phẩm mấy năm gần đây đưa đến trước mặt anh.
Lại vội vàng lấy ra xấp bản thảo luôn mang theo bên mình.
“Anh xem thêm cái này nữa.”
Mỗi bức… đều là tôi thiết kế cho anh.
Anh không nhìn các tác phẩm trước kia của tôi.
Mà lật mở bản thiết kế.
Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một bức.
Hoa diên vĩ mọc từ cổ lên đến dưới cằm, vài đóa điểm xuyết nơi gò má phía dưới.
Điểm nhấn là một con bướm.
Thoạt nhìn như đậu giữa khóm hoa, nhưng thực ra lại giống như đang khẽ hôn lên gương mặt anh.
Màu sắc dùng rất nhiều, nhưng không hề có cảm giác nặng nề.
Không quá rực rỡ, cũng không mờ nhạt đến mức mất đi sự tồn tại.
Đầu ngón tay anh dừng lại trên bức vẽ ấy.
“Cái này… được không?”
Tôi và Thành Quả đồng thời mở miệng.
Tôi: “Được.”
Thành Quả: “Không được.”
Thành Quả nháy mắt ra hiệu với tôi.
Bức này trước đó từng bị người khác vô tình nhìn thấy. Có một khách hàng vừa nhìn đã thích, muốn sửa lại một chút để xăm trước ng/ực.
Trả giá rất cao, dây dưa với Thành Quả suốt một thời gian dài, đến giờ vẫn chưa bỏ cuộc, giá còn nâng lên mãi.
Thành Quả đã hỏi tôi rất nhiều lần, đều bị tôi từ chối.
Người khác thì không được.
Nhưng anh… thì được.
Anh trông như đang mỉm cười trước hành vi kỳ quặc giữa tôi và Thành Quả.
Tôi vội nói:
“Được.”
Thành Quả tiếp lời:
“Được thì được, nhưng giá cả—”
Tôi chen ngang:
“Không lấy tiền.”
Thành Quả véo tôi một cái.
Đau quá. Không phải mơ.
Ánh mắt kia dừng lại trên mặt tôi, dò xét.
Ôn hòa… mà xa cách.
Tôi biết mình rất lạ lùng, anh có thể xoay người rời đi bất cứ lúc nào.
Nhưng ánh mắt anh, và ngón tay vẫn dừng trên bản vẽ, nói cho tôi biết — Anh sẵn sàng ở lại vì thiết kế này.
“Bức này là duyên phận. Người có duyên thì không lấy tiền. Em có thể dùng bút vẽ thử hiệu ứng lên mặt anh trước.”
“Anh xem có chỗ nào cần sửa, rồi mình chốt bản cuối.”
“Xăm thật sẽ mất rất nhiều thời gian, có thể anh cần phối hợp theo lịch của em.”
Tôi hỏi dè dặt:
“Anh thấy… được không?”
“Nếu không tiện, em cũng có thể theo lịch của anh.”
3
Lời vừa dứt, Dụ Tễ Thần khẽ cười. Đôi mắt sáng rực ấy cong lên một độ cung rất nhỏ.
Thành Quả chắc đang nghĩ đầu óc tôi hỏng rồi.
Tôi nhìn Dụ Tễ Thần đã ngồi xuống, lặng lẽ ngắm ngoài cửa sổ.
Anh tháo khẩu trang.
Nửa khuôn mặt còn nguyên vẹn tinh xảo đến mức khiến người ta không dời mắt nổi.
Ánh nhìn anh rơi ra ngoài khung kính, mang theo nỗi cô tịch và hoang mang không nói thành lời.
“Anh ấy là người tôi vẫn luôn tìm ki/ếm.”
“Bức vẽ đó, vốn sinh ra là vì anh ấy.”
Cuốn sổ thiết kế tôi chưa từng rời thân, cả một cuốn… đều là chuẩn bị cho anh.
Từ sau t/ai n/ạn từng bị truyền thông tranh nhau đưa tin, nhiệt độ dư luận mãi không hạ xuống.
Tôi vẫn luôn, luôn muốn gặp lại anh.
Vì để gặp anh một lần nữa, tôi đã chuẩn bị suốt từng ấy năm.
Thành Quả biết chuyện, không nói thêm gì.
Chỉ nhìn tôi thay trà tiếp khách trong tiệm, đổi thành loại tôi thường uống — Trà Lam Phi Đạp Tuyết.
Rồi quay sang giúp tôi pha màu.
Màu vừa pha xong, hoàng hôn đã gần kề.