14

Đêm đó Chu Cần giống như thằng ngốc.

Đầu tiên anh cứng đờ ở đó vì không thể tin được, sau đó toàn thân anh run lên vì phấn khích.

Rồi anh muốn nắm tay tôi lần nữa nhưng không dám.

Tôi chủ động xoa tay anh với giọng điệu yếu ớt.

"Mấy giờ cậu tan ca? Vừa rồi tôi ăn chưa no, tôi muốn đi ra ngoài trường ăn chút gì."

"Đi luôluôn!"

Tôi cười không ngớt.

“Không phải cậu thường làm việc b/án thời gian hết buổi tối sao?”

Chu Cần thật thà, không rời mắt khỏi tôi một giây phút nào.

“Nhưng cậu đói rồi, tôi phải đưa cậu đi ăn.”

“Chờ tôi một lát, tôi đi xin nghỉ.”

Nói xong anh chạy lại nhà hàng xin nghỉ.

Chỉ ít phút sau, anh chạy ra ngoài với chiếc áo sơ mi ngắn tay đã bạc trắng vì giặt nhiều lần.

Dáng vẻ nhiệt tình, nghe lời và tràn đầy năng lượng.

Đôi mắt chân thành và xinh đẹp đó chỉ nhìn tôi, khiến sự cáu kỉnh ngày nào của tôi biến mất ngay lập tức.

Thật ra lần đầu tiên nhìn thấy ‘tên đầu gỗ’ Chu Cần này ở trong ký túc xá, trong lòng tôi đã có một loại cảm giác khó hiểu.

Nếu được anh yêu, hẳn là một chuyện rất may mắn.

Mà tôi đang thiếu tình yêu.

Anh ấy chính là người tốt nhất có thể yêu tôi.

Cho nên tôi mới câu được anh.

Cũng may anh cũng không tính là ngốc, nhanh chóng ngốc nghếch mắc câu.

Tâm trạng tôi vô cùng tốt nhìn nam sinh đứng trước mặt mỉnh.

Nhìn như vậy, Chu Cần cũng không giống chú chó nữa.

Mà giống như một con sói dữ có đôi mắt xanh.

Lần này anh không hề do dự trực tiếp nắm lấy tay tôi.

Thấy tôi không giãy dụa, cả người vui vẻ như muốn bay lên.

Nếu phía sau mông anh có cái đuôi chó, có lẽ lúc này đã đung đưa ra tàn ảnh luôn rồi.

“Lê An, cậu vừa hôn tôi, có nghĩa là cậu cũng thích tôi phải không? Tôi theo đuổi được cậu rồi phải không?”

“Cậu đoán đi.”

“Tôi đoán là thích rồi.”

Anh lo lắng không thôi, nắm tay tôi đến đ/au điếng.

Tôi không m/ắng anh, chỉ cho anh luôn một đáp án chắc chắn.

“Biết như vậy là tốt rồi, cũng không quá ngốc.”

Chu Cần thở phào nhẹ nhõm, vui đến mức thở gấp.

Không có tiền đồ gì hết.

Anh còn muốn nói gì nữa, nhưng không vội nói ra.

Mà là dắt tôi đi ăn cơm luôn, thỉnh thoảng cúi đầu hôn lên mặt tôi.

Giống như dã thú đã chiếm được địa bàn.

Người qua đường chỉ cần liếc mắt nhìn tôi một cái, anh liền nhe răng.

Tất nhiên tôi sẽ không ngăn cản anh.

Tay còn lại trong túi tắt tiếng chiếc điện thoại đang reo ‘reng reng’ liên tục, rồi vô tình quét mắt nhìn thấy chú Vương vẫn đang theo dõi tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ước Hoan Hỷ

Chương 9
Nghe đồn thế tử Thành Vương đem lòng ái mộ ta, lòng ta cũng vì thế mà để ý tới chàng vài phần. Trong buổi săn bắn mùa thu, ta đoạt được giải nhất, liền đem cặp sừng hươu săn được đặt dưới chân chàng. Thế nhưng Cao Tông thần sắc khó đoán, chỉ trân trân nhìn ta, chẳng nói một lời. Huynh trưởng đứng phía sau khẽ nhắc: 'Muội muội cớ sao lại khiêu khích thế tử Cao như thế? Muội xem, lông mày chàng ta đều vì giận dữ mà méo xệch cả rồi!' Ta đắc ý đáp: 'Chàng đâu có giận? Thế tử đây là đã sớm đem lòng si mê ta rồi.' Nào ngờ đâu, tất cả chỉ là một hồi hiểu lầm. Sau đó, Cao Tông đích thân tìm đến tận cửa, trả lại cặp sừng hươu ấy cho ta, nghiêm giọng nói: 'Mạnh cô nương, ta chưa từng có ý với nàng. Mong cô nương sau này làm việc chớ quên suy xét kỹ càng, đừng để đôi bên phải thành trò cười cho thiên hạ.' Được thôi, hóa ra chàng chẳng hề ưa ta. Vậy thì ta đổi người khác mà mến mộ là được, có đáng là bao.
Cổ trang
Ngôn Tình
0