3.

Nói đến chuyện xuyên không, tôi vốn đã luôn mong chờ.

Trước khi xuyên qua, tôi đã không tham gia kỳ thi.

Không phải tôi không muốn, mà là vì... sức khỏe của tôi rất tệ.

Tệ đến mức độ nào ư?

Chính là ngày đêm đều cần cha mẹ trông nom, tệ đến mức một trận cảm mạo thông thường cũng có thể lấy đi mạng sống của tôi bất cứ lúc nào.

Mỗi lần lên lớp hay đi thi đối với tôi mà nói đều là một sự khổ sở đối với cả gia đình, thầy cô và bạn bè.

Mọi người đều rất tốt, chỉ có tôi là không tốt thôi.

Cơ thể của tôi quá yếu ớt.

Ngay trước thềm kỳ thi quyết định vận mệnh, tôi đọc xong cuốn tiểu thuyết mà em gái giới thiệu, rồi vĩnh viễn nhắm mắt lại ở thế giới của mình.

Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã bị Giang Tâm ép vào góc tường chật hẹp.

Tôi bị Giang Tâm kéo đi, nhưng rồi lại dừng bước.

"Nhìn gì thế?"

Tôi hít hà bầu không khí tự do trong khuôn viên trường, ngẩng đầu ngắm nhìn vầng trăng.

Ánh trăng treo cao trên bầu trời, vừa tròn vừa sáng, xung quanh có những đám mây tụ lại, trông như thể đang làm mặt q/uỷ.

Rõ ràng đây là cảnh tượng bình thường mỗi ngày trong đời người.

Nhưng đối với tôi, đó lại là điều quý giá khó lòng có được.

Ánh mắt sáng rực, khóe môi vô thức nở nụ cười, tôi hơi nghiêng đầu:

"Đêm nay trăng rất đẹp."

Đôi mày xinh đẹp của Giang Tâm thoáng ngẩn ra, sau đó mặt đỏ bừng nắm ch/ặt lấy tay tôi.

4.

Trong ký túc xá, lần đầu tiên trong đời tôi tự mình tắm rửa vệ sinh mà không có sự trông nom của cha mẹ, bác sĩ hay y tá.

Ngay cả tiếng ve kêu ngoài cửa sổ dường như cũng thấu hiểu cho sự tự do của tôi.

Bố mẹ và em gái đều rất yêu thương tôi, chưa bao giờ vì sức khỏe tôi yếu kém mà cảm thấy tôi là gánh nặng.

Bây giờ tôi đã xuyên không, sở hữu cơ thể khỏe mạnh và tự do mà tôi hằng mong ước, tôi sẽ sống thật tốt ở nơi này, cũng hy vọng họ ở thế giới cũ sẽ không vì sự ra đi của tôi mà đ/au lòng.

Đời người vốn dĩ là một cuộc chạy đua đơn đ/ộc, tôi của trước đây chưa từng dừng lại, và bây giờ cũng vẫn sẽ như thế.

Điện thoại bên gối rung nhẹ, sau khi màn hình sáng lên là tấm ảnh chụp ánh trăng rất đẹp do Giang Tâm gửi tới.

Giang Tâm:

"Cậu nói đêm nay trăng rất đẹp, khóe môi tôi nhếch lên, nhưng mắt vẫn không hề nhìn trăng."

Hơi thở của tôi nghẹn lại, đôi má hơi ửng hồng.

Đầu óc có một sự ngứa ngáy không dứt.

Trái tim như bị nai con đ/âm sầm vào, khóe môi vô thức cong lên, đây là cảm giác kỳ lạ mà tôi chưa từng trải qua.

Thế nhưng... Giang Tâm là thụ chính, còn tôi chỉ là một nam phụ tra nam, nhờ mặt dày bám đuôi mới làm bạn trai của cậu ta lúc thiếu thời mà thôi.

Vai phụ và vai chính không bao giờ có thể thành một đôi.

Được sống lại lần nữa, tôi muốn sống cuộc đời mà mình mong muốn.

Thi đỗ vào trường đại học mình thích, tránh xa số phận bị dìm x/á/c dưới đáy biển, và già đi một cách khỏe mạnh.

Vậy thì, tất cả những điều này, hãy bắt đầu từ việc...

Tránh xa cái thói lụy tình đi!

5.

Góc bảng đen trong lớp học, những nét chữ lớn đang ghi lại số ngày đếm ngược.

Trên bốn bức tường dán đầy những khẩu hiệu khích lệ lòng người:

"Lưng chừng núi là nơi chen chúc nhất, chúng ta phải lên đỉnh núi để ngắm nhìn!"

"Thiếu niên nên có chí chim hồng hộc, cưỡi ngựa hay đạp bằng mọi nẻo đường!"

"Nhất định phải ưu tú để bịt miệng những kẻ gièm pha."

"Trăng vốn không tự phát quang, nỗ lực đủ lâu sẽ tỏa sáng vạn trượng."

Ánh mắt tôi dừng lại ở chữ "Trăng", vừa cúi đầu xuống đã chạm ngay phải ánh mắt của Giang Tâm đang ngồi phía dưới.

Thiếu niên xinh đẹp có đôi mắt đen sáng, vừa thấy tôi là khóe môi hiện lên nụ cười x/ấu xa, cậu ta lấy ngón tay kéo mí mắt làm mặt q/uỷ, trở thành điểm sáng duy nhất trong môi trường học tập trầm mặc áp lực này.

Lòng ng/ực nặng trĩu, nhưng tôi vẫn bước đến trước bàn cậu ta.

Dưới ánh nhìn rạng rỡ của cậu ta, tôi nghiêm túc hạ thấp giọng:

"Giang Tâm, xin lỗi, chúng ta chia tay đi!"

Tôi muốn lên đỉnh núi ngắm nhìn, muốn cưỡi ngựa chạy khắp vùng đất rộng lớn của tổ quốc, muốn làm một người tỏa sáng trong cuộc đời bình phàm.

Tôi không muốn vì cốt truyện mà bị người ta dìm x/á/c xuống đáy biển.

Ánh mắt Giang Tâm d/ao động, cậu ta đưa tay siết ch/ặt lấy cổ tay tôi, tôi không vùng vẫy.

"Nói lại lần nữa xem!"

"Tôi nói, chúng ta chia tay đi."

Tôi thấp giọng lặp lại một lần.

Thiếu niên xinh đẹp, ngay cả lúc đùng đùng nổi gi/ận trông vẫn thật cuốn hút.

Cậu ta áp sát mặt tôi, khí thế bức người, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Lý Liên Tinh, mẹ kiếp cậu đeo bám tôi suốt hai học kỳ, hôm qua tôi mới vừa đồng ý, chỉ mới hôn một cái mà giờ cậu muốn chia tay với tôi?"

"Tán đổ rồi bỏ, giỡn mặt tôi đấy à?"

Tôi không mở miệng, cũng không biết phải giải thích thế nào.

Tay cậu ta nắm càng lúc càng ch/ặt, cuối cùng tiếng chuông vào học đã phá vỡ thế bế tắc.

Giáo viên chủ nhiệm cầm sách bước vào lớp, Giang Tâm nhìn tôi trân trân hồi lâu, cuối cùng nghiến răng buông tay ra.

Tôi ngồi lại chỗ của mình, cậu bạn cùng bàn tên Đàm Sâm là một người hơi m/ập mạp, ghé sát vào thì thầm hỏi:

"Cậu thật sự muốn chia tay với Giang Tâm à?"

"Ừ."

Nguyên chủ theo đuổi Giang Tâm không phải là bí mật trong trường, công khai đến mức ngay cả thầy cô cũng biết đôi chút.

Nhưng vì thành tích của cả hai chúng tôi đều không tốt lắm, chỉ cần không làm phiền đến học sinh khác, đa số thời gian thầy cô đều nhắm mắt làm ngơ.

Đàm Sâm vẻ mặt chấn động:

"Cậu tốn bao nhiêu công sức chỉ để tán đổ rồi đ/á cậu ta hả?"

"Không lẽ cậu theo đuổi Giang Tâm chỉ vì muốn thử cảm giác chinh phục được đại ca trường thôi đấy chứ?"

Tôi lắc đầu, không đáp lại mà rút bút ra bắt đầu nghiêm túc nghe giảng.

Cũng không trách Giang Tâm tức gi/ận, bất kể là ai, bị đeo bám lâu như vậy, cuối cùng cũng gật đầu muốn thử xem sao thì lại bị thông báo chia tay, đều sẽ tức phát đi/ên lên thôi.

Bạn bè trong lớp chấn động và không hiểu nổi, họ hiểu lầm tôi chỉ muốn thử thách bản thân cũng là chuyện dễ hiểu.

Dù sao thì, chẳng ai biết được rằng người đang ngồi cạnh họ, người của hôm qua và hôm nay rõ ràng là cùng một thân x/á/c, nhưng lại là hai linh h/ồn hoàn toàn khác biệt?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm