Tiệc Buffet thịt heo nguyên con

Chương 3

22/06/2026 17:12

Tôi cầm điện thoại, khoác áo ngoài rồi bước ra ngoài. Tôi rón rén từng bước tiến về phía nó, đột nhiên giây tiếp theo, cửa lồng bị nó húc mở. Nó như phát đi/ên, muốn lao ra ngoài, tôi định tiến lên đóng cửa nhưng đã không kịp nữa rồi.

Con lợn đó sau khi mở được cửa liền đi/ên cuồ/ng chạy ra ngoài.

Tôi quay đầu hét lớn về phía trong nhà: “Bố, lợn sổng rồi!”

Lúc này bố tôi vẫn chưa ngủ, ông vừa xỏ giày vừa chạy ra, ra lệnh cho tôi: “Mau đuổi theo, A Bảo, mau đuổi kịp nó cho bố.”

Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, cầm lấy cái xẻng rồi đuổi theo.

Con lợn đó chạy rất nhanh, trên đường xe cộ qua lại đông đúc, nhưng nó cứ như không sợ ch*t mà lao đi/ên cuồ/ng.

Cuối cùng, sau khi đuổi theo nó một đoạn dài, nó chạy vào một con hẻm nhỏ.

Tôi cầm xẻng, tay vịn tường thở hồng hộc: “Chạy đi, lần này tao xem mày còn chạy đi đâu được nữa.”

Tôi nhìn chằm chằm vào con lợn trắng b/éo mầm trước mắt. Khi mặt trăng ló dạng sau đám mây đen, một tia ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống thân con lợn.

Trong thoáng chốc, trước mắt tôi loé lên một bóng người, hình như tôi nhìn thấy người đàn ông đã tranh cãi với tôi ban ngày.

Chỉ trong một giây, bóng người đó biến mất, thay vào đó lại là con lợn trước mắt.

Trong đêm tối tĩnh mịch, con lợn liên tục phát ra tiếng ụt ịt, nghe như tiếng gào thét tuyệt vọng.

Nó ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt lại lộ ra vẻ u buồn đó, lần này nó thực sự đã rơi lệ.

Nhìn nó khóc, kết hợp với những chuyện đã xảy ra trước đó, tôi nhận ra con lợn này có điều gì đó không bình thường.

Từ lâu tôi đã nghe người ta nói, gia súc trước khi bị gi*t nếu phát đi/ên muốn chạy trốn hoặc là khóc, thì có nghĩa là con vật đó đã có linh tính, không được gi*t nữa, nếu gi*t sẽ gặp báo ứng.

Tôi do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định thả nó đi.

Ngay khi tôi chuẩn bị rút lui khỏi đầu hẻm, liền nghe thấy tiếng bố tôi gào lên đầy nóng nảy:

“A Bảo, con đang nghĩ cái gì thế, sao còn chưa đuổi lợn ra ngoài?”

“Bố, con phát hiện con lợn này hình như có thể hiểu tiếng người, nó biết ngày mai mình gi*t nó nên mới nửa đêm bỏ trốn.”

Bố tôi cầm roj đuổi lợn, cười lạnh: “Nó đương nhiên biết ngày mai chúng ta sẽ gi*t nó rồi.”

“Bố, hay là thả nó đi đi.”

Ánh mắt bố tôi dán ch/ặt vào con lợn, giọng điệu không cho phép nghi ngờ: “Thả nó đi thì ngày mai khách ăn cái gì?”

“Nhưng con sợ gi*t con lợn này, hai bố con mình sẽ gặp báo ứng.”

Bố tôi dùng sức đẩy tôi ra, hừ lạnh: “Báo ứng ư?”

“Tiền trao cháo múc, bố gi*t nó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”

Bố tôi vặn điện áp của roj đuổi lợn lên mức tối đa, rất nhanh trong hẻm truyền đến một tiếng gào thét thảm thiết.

Con lợn đó lập tức bị gi/ật điện đến ngất lịm, cuối cùng hai bố con tôi mang nó về nhà.

Về đến nhà, bố bắt đầu mài d/ao chọc tiết lợn:

“Hôm nay con lợn này hơi khó trị, để tránh sinh chuyện, đêm nay gi*t luôn.”

Tôi nhìn con lợn bị trói năm bó bảy, hỏi: “Không đợi đến ngày mai sao ạ?”

“Không đợi nữa.”

Bố tôi dùng đầu ngón tay thử độ sắc của lưỡi d/ao.

Sau khi hài lòng, ông cầm d/ao đi đến bên con lợn, một nhát đ/âm thẳng vào cổ nó. Con lợn còn chưa kịp phát ra một tiếng kêu đã tắt thở.

Bố tôi gi*t lợn không tốn chút sức lực, động tác của ông nhanh gọn, ra tay nhanh và chuẩn, gần như một nhát đoạt mạng, hoàn toàn không cho con lợn một cơ hội phản ứng nào.

Tôi vẫn như cũ đứng cạnh phụ giúp, hai bố con làm đến tận nửa đêm mới xong xuôi.

Đêm nay đúng là mệt thật, tôi gần như vừa chạm vào gối là ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, tôi nằm mơ.

Trong mơ, tôi vẫn đang bận rộn bưng thức ăn cho khách trong quán.

“Ông chủ, hôm nay món ăn nhà anh có gì đó không đúng, sao mùi vị lại kỳ lạ thế này.”

Đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng khách hàng. Tôi đặt đĩa thức ăn xuống rồi đi thẳng về phía phát ra tiếng nói.

Chỉ thấy người đó dùng đũa chỉ vào đĩa thức ăn nói: “Món này hình như không tươi.”

Tôi quả quyết: “Không thể nào, thức ăn nhà cháu đều làm từ th!t lợn mới mổ.”

“Vậy cậu qua đây tự mình xem đi.”

Người khách đó dùng đũa gắp từ trong đĩa ra một nhúm tóc.

“Xin hỏi đây là thứ gì thế?”

Trong khoảnh khắc, đại n/ão tôi đình trệ, ch*t lặng tại chỗ không biết phải làm sao.

Không phải một sợi tóc, cũng không phải một lọn tóc.

Mà là một miếng da đầu hoàn chỉnh, trên đó còn dính chút tóc.

Tôi nhất thời không nói nên lời, không biết giải thích thế nào.

“Đồ ăn nhà anh mùi vị không đúng, hay là anh nếm thử xem.”

Vừa nói, hắn vừa dùng đũa gắp miếng th!t vụn đầy dầu mỡ đưa đến tận miệng tôi.

Nhìn miếng th!t vụn đang nhỏ từng giọt dầu, tôi theo bản năng cảm thấy buồn nôn, vội vàng lùi lại: “Tôi không ăn.”

“Ăn đi chứ, thức ăn nhà anh tươi ngon thế cơ mà, sao cậu lại không dám ăn?”

“Làm ra món ăn cho mọi người ăn, sao đến lượt mình lại không dám ăn?”

Vừa nói, hắn liền không nói không rằng đứng dậy, túm lấy vai tôi rồi ép buộc nhét th!t vào miệng tôi.

Ngay khi tôi đang vùng vẫy đi/ên cuồ/ng, bên tai truyền đến tiếng của bố:

“Giờ này rồi mà còn ngủ, mau dậy đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
7 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Anh Em Giao Dịch Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cứ đi về phía trước, đừng ngoảnh đầu

Chương 16
Năm thứ mười ở bên người yêu, tôi nhìn thấy bài đăng của anh ấy. [Tôi không còn ham muốn với người yêu bị liệt nửa thân dưới nữa phải làm sao đây? Cảm giác cậu ấy giống một con cá chết.] [Xong việc còn phải giúp cậu ấy dọn dẹp, nghĩ thôi cũng thấy phiền.] [Từ sau khi bị liệt, cậu ấy trở nên rất trầm lặng, giữa chúng tôi cũng chẳng còn chủ đề chung.] [Có lúc tôi chẳng muốn về nhà, thà tăng ca ở công ty còn hơn.] [Thực tập sinh mới rất hoạt bát, rạng rỡ, rất giống cậu ấy của ngày xưa. Tôi nhớ cậu ấy của ngày xưa.] [Cậu ấy của ngày xưa luôn tỏa sáng, khiến tôi rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.] [Tôi không ngoại tình, cũng không định chia tay.] [Tôi vẫn còn trách nhiệm không rời không bỏ với cậu ấy.] [Tôi sẽ nuôi cậu ấy cả đời.] Tôi đi gặp cậu thực tập sinh đó. Nụ cười của cậu ấy… Thật sự rất giống tôi của ngày trước. Tôi nhìn thấy trong mắt người yêu— Ánh sáng mà đã rất lâu rồi tôi không còn được thấy. Tôi nghĩ… Có lẽ đã đến lúc tôi nên rời đi. Đi ngắm biển một lần. Nơi đó có tuổi mười chín bị anh ấy lãng quên. Tôi nhờ người đưa mình đến bờ biển. Nhưng khi tỉnh lại— Tôi lại quay về nhà. Căn nhà năm xưa tôi từng cảm thấy ngột ngạt, không có tình yêu, từng bất chấp tất cả để bỏ trốn. Người nhà đứng quanh giường tôi. Nhìn tôi rồi nói: “Chào mừng con về nhà.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
233
Dạ Mộng Chương 8
Đỉnh Núi Chương 6
A Nguyên Chương 7