Trên cán ô bằng trúc tía, một đôi tay dài và trắng đã nổi gân xanh.

“Người đâu, đỡ nàng ấy dậy.”

“Mục tướng quân không thể——”

Các tiểu thái giám đứng bên vội vàng ngăn cản.

“Chu Quý Phi đã xúc phạm đến Hoàng thượng, phải quỳ ba canh giờ mới được đứng dậy, hiện tại mới chỉ được nửa canh giờ. Nếu ngài muốn c/ầu x/in cho nàng, thì hãy đi hỏi Hoàng thượng trước, đừng làm khó tiểu nhân.”

“Được.”

Khuôn mặt Mục Trạch tràn đầy u ám, nhìn ta một cái thật sâu.

Bóng lưng hắn bước vào trong đại điện, không hiểu sao, trông thật bối rối.

Rất nhanh, Mục Trạch bị Cố Thần đuổi ra ngoài, có vẻ như việc c/ầu x/in không có tác dụng, vì sắc mặt hắn còn tồi tệ hơn cả lúc khi vào.

Mục Trạch đứng dưới hành lang, ta nhìn hắn qua lớp mưa dày.

Có phải cảm thấy rất bất lực không, người con gái mình yêu đang chịu khổ mà mình không thể làm gì.

Mục Trạch, rất nhanh ngươi sẽ hiểu rằng, việc trốn tránh không thể thay đổi điều gì. Chừng nào Cố Thần còn là Hoàng thượng, chúng ta vẫn sẽ bị chèn ép.

Thời tiết hôm nay cũng rất phối hợp, mưa ngày càng lớn, không có dấu hiệu dừng lại.

Ta quỳ trên mặt đất, trong cơn đ a u đầu chóng mặt, cuối cùng cũng thấy một góc áo bào trắng tuyết.

Ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

“Thôi Thiếu Quân——”

Khuôn mặt Thôi Thiếu Quân lạnh lùng, cười giễu cợt: “Sao Chu Quý Phi lại thành như vậy rồi, trước đây không phải người rất kiêu ngạo trước mặt ta sao?”

Ta hừ một tiếng, tức gi/ận lườm ng/uýt y, vẫn giữ vẻ mặt không sợ hãi.

“Xin lỗi, đã làm cho ngươi xem một trò cười rồi.”

Nói xong, ta đưa tay nắm lấy tà áo của y rồi đổ vào người y.

“Chu Khả, ngươi đừng giả c h * t!”

Thôi Thiếu Quân đ/á ta một cái, thấy ta không phản ứng, y hoàn toàn hoảng lo/ạn.

Y ném ô xuống đất, ôm ta vào lòng.

“Chu Khả!”

“Người đâu, nhanh đi mời thái y!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
3 Pudding khoai môn Chương 15
7 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
12 Vợ Người Máy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm