(Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online

Chương 27: Mâu thuẫn thăng cấp (2)

03/02/2025 16:27

Chương 27: Mâu thuẫn thăng cấp (2)

Đây chính là vị trí Diệp Tuyết Nhi đang có mặt mà Bắc Ly hướng dẫn cho hắn.

Lúc này, Diệp Tuyết Nhi đang dẫn hơn trăm người chặn lối vào dãy núi U H/ồn, định thanh lý người chơi của Liên Minh Kẻ B/áo Th/ù.

Sau khi Lục Vô rời khỏi khu vực tân thủ, x/ác định xung quanh không có ai, bèn triệu hồi một đám mây âm khí chở hắn nhanh chóng bay tới chỗ Diệp Tuyết Nhi.

Lúc hắn sắp đến gần Diệp Tuyết Nhi trong vòng trăm mét, để không gây chú ý, Lục Vô bèn xua tan mây âm khí đi, thay vào đó là đi bộ tới.

Lục Vô vừa đến nơi, mấy trăm ánh mắt lập tức dồn về phía hắn.

"Thằng oắt, mày có phải là người của Liên Minh Kẻ B/áo Th/ù không hả?" Một gã Cuồ/ng Chiến Sĩ chặn đường Lục Vô.

"Tôi tìm Diệp Tuyết Nhi, b/án h/ồn tệ!"

"Tìm tôi?" Bóng dáng Diệp Tuyết Nhi chợt xuất hiện, nhảy xuống từ cái cây bên cạnh, đứng trước mặt Lục Vô.

Nhìn Diệp Tuyết Nhi đã có một nửa trang bị là cấp bậc màu lam, Lục Vô mỉm cười: "Nghe nói cô m/ua h/ồn tệ, tôi muốn b/án!"

"Có bao nhiêu? Tôi m/ua hết! Anh ra giá đi!"

"1:700 thế nào? Chắc bây giờ thị trường đều b/án giá này!"

"Được, anh có bao nhiêu, tôi m/ua hết!" Diệp Tuyết Nhi đáp lại mà không hề do dự.

"Tôi có 500!" Lục Vô mỉm cười.

"Gì cơ?"

Vốn còn tưởng lại là mấy h/ồn tệ, nhưng khi nghe thấy là 500, Diệp Tuyết Nhi suýt nữa cho rằng mình nghe nhầm.

"Anh nói anh có bao nhiêu h/ồn tệ cơ?" Diệp Tuyết Nhi có vẻ không dám tin nên hỏi lại lần nữa.

"500 h/ồn tệ. Nếu cô có thể nuốt hết thì tôi b/án cho cô!" Lục Vô cười nói.

Đối mặt với Diệp Tuyết Nhi có vẻ nghi ngờ, Lục Vô tiến lên một bước, mở mục giao dịch với nhau, đặt 500 h/ồn tệ lên đó rồi lại bấm vào hủy giao dịch.

"Giờ cô đã tin chưa?"

Thấy ô số tiền hiển thị 500 h/ồn tệ, Diệp Tuyết Nhi không khỏi gi/ật mình. Phải biết rằng, nếu chỉ tính số lượng h/ồn tệ nhận được khi đá/nh quái thì cùng lắm cũng chỉ ki/ếm được khoảng 60 h/ồn tệ mà thôi. Nhưng thằng cha mặc đồ tân thủ này lại có tới 500 h/ồn tệ, sao có thể khiến cô không kh/iếp s/ợ được chứ.

"Muốn, tôi muốn hết!" Diệp Tuyết Nhi rất quyết đoán nói.

"Được, vậy đi trang web giao dịch đi. Chỗ đó an toàn hơn!"

"Không cần. Anh nói cho tôi biết tài khoản của anh đi, tôi sẽ chuyển khoản cho anh ngay bây giờ."

Nghe vậy, Lục Vô thoáng kinh ngạc. Bởi vì số tiền giao dịch lần này cũng không hề nhỏ, 500 h/ồn tệ trị giá 350000 chứ ít đâu.

Nhưng nếu Diệp Tuyết Nhi tin tưởng bản thân mình thì Lục Vô cũng không có ý kiến gì. Hắn đọc số tài khoản ngân hàng của mình cho cô ta.

"Bản Tử, cô đi chuyển khoản cho anh ta đi!" Diệp Tuyết Nhi nói với cô gái bên cạnh.

Cô gái được gọi là Bản Tử gật đầu, biến mất ngay tại chỗ.

Một lát sau, cô gái đó lại xuất hiện lần nữa: "Tuyết Nhi, đã chuyển khoản xong rồi!"

Diệp Tuyết Nhi gật đầu: "Tiền đã gửi xong rồi. Anh đi xem thử đi!"

Lục Vô lắc đầu: "Nếu cô tín nhiệm tôi thì tôi cũng tin tưởng cô. Giao dịch đi."

Nói rồi Lục Vô mở mục giao dịch ra, gửi 500 h/ồn tệ qua đó.

Số tiền lên tới 350000, Lục Vô đương nhiên không phải là vì tin tưởng mà vì Bắc Ly báo cho hắn biết tiền đã gửi đến rồi. Thái độ hào phóng này đều chỉ là giả vờ thôi.

Diệp Tuyết Nhi nhận được h/ồn tệ, sung sướng mở Thương Thành ra, chọn một bộ váy Nghê Thường Vũ Dực cấp bậc màu đỏ mặc trên người.

Nhất thời, trên người Diệp Tuyết Nhi chợt lóe ra quầng sáng rực rỡ nhiều màu, một bộ váy áo hoa lệ đã được mặc trên người cô.

Thấy Lục Vô muốn rời đi, Diệp Tuyết Nhi lại giữ hắn lại.

"Còn việc gì nữa không?"

"Rốt cuộc anh ki/ếm được số h/ồn tệ này ở đâu vậy? Có nhiệm vụ ẩn hả?" Lúc này trong lòng Diệp Tuyết Nhi tràn đầy tò mò.

"À, là nhiệm vụ Kẻ Thu Thập Linh H/ồn ấy. Tôi đi lung tung, may mắn nhặt được năm linh h/ồn mới sinh, đều b/án hết cho Thương Thành."

Mọi người c/âm nín.

Diệp Tuyết Nhi vốn định hỏi thử xem ở đâu thì có thể tìm được nhiệm vụ ẩn, nhưng lời nói của Lục Vô khiến cô phải cạn lời.

Có được vận may thật đúng là chuyện rất trâu bò.

"Nếu không còn chuyện gì thì tôi có thể đi được chứ? Tôi còn muốn đi dạo loanh quanh để xem thử có thể nhặt được thêm mấy con nữa hay không đây."

Câu nói của Lục Vô lại khiến mọi người phải im lặng.

Sau khi Lục Vô rời đi, Diệp Tuyết Nhi quay đầu hỏi mọi người: "Mấy người có ai đã từng nhặt được thứ đó chưa?"

Mọi người lắc đầu.

Đúng lúc này, một người vội vàng chạy ra từ trong dãy núi U H/ồn, có vẻ rất kích động.

"Chị Tuyết Nhi, các anh em gặp phải mai phục rồi!"

Nghe vậy, vẻ mặt Diệp Tuyết Nhi trở nên trịnh trọng: "Lại là Liên Minh Kẻ B/áo Th/ù à?"

"Không phải, là NPC trong game!"

Diệp Tuyết Nhi sửng sốt: "Cậu nói cụ thể rốt cuộc là chuyện gì xem nào!"

"Vừa nãy tiểu đội mười người tụi em đang tìm người chơi Liên Minh Kẻ B/áo Th/ù trong dãy núi U H/ồn, ai ngờ lại gặp một đội q/uỷ binh cưỡi sói. Trên người chúng mặc áo giáp, trong con ngươi còn có ngọn lửa đang ch/áy, dáng vẻ rất đ/áng s/ợ. Lúc đó chúng nhìn thấy mười người tụi em, bất ngờ lên tiếng hỏi tụi em là cấp dưới của q/uỷ tướng nào."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
3 Bệnh Cũ Chương 13
10 Thờ Ơ Chương 13
11 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm