Người đàn bà kia đ/á/nh mệt rồi mới leo xuống khỏi người A Lệ, thở hổ/n h/ển. A Lệ nằm bệt dưới đất, áo trên bị x/é chỉ còn một nửa, lồng ng/ực phập phồng lộ ra trước bao ánh nhìn.
Mấy gã đàn ông trố mắt nhìn, miệng cười hơ hớ đầy vẻ d/âm tà.
Cô ấy cố gượng dậy, tay chống xuống đất, cánh tay r/un r/ẩy dữ dội. Người đàn bà xách túi, tóm tai gã chồng lôi đi. Gã đàn ông xuýt xoa vì đ/au, bước chân lảo đảo.
"Đứng lại!" Giọng A Lệ vang lên từ mặt đất, khàn đục và vụn vỡ: "Đưa tiền đây."
Người đàn bà khựng lại, quay đầu nhìn bằng ánh mắt đầy kh/inh bỉ. Gã đàn ông thì cúi gằm mặt, không dám nhìn A Lệ.
"Mày còn mặt mũi đòi tiền sao?" Người đàn bà cười lạnh.
"Mấy người phải trả đầy đủ tiền cho tôi." A Lệ chống tay ngồi dậy, tóc tai rũ rượi bết bát m/áu và mồ hôi.
Gã chồng r/un r/ẩy rút ví, lấy ra mấy tờ tiền. Người đàn bà gi/ật phắt lấy, đếm xong liền ném mấy tờ xuống đất.
“Cầm lấy đi! Đồ con điếm!”
Những tờ tiền bị ném tung lên không rồi rơi lả tả, tờ thì nằm trong vũng nước, tờ bị gió cuốn đi. Người đàn bà kh/inh bỉ nhổ một bãi, rồi kéo gã chồng hòa vào đám đông.
Đám người xung quanh dần tản đi, chỉ còn lại những lời bàn tán xì xào. A Lệ quỳ dưới đất, lặng lẽ nhặt từng tờ tiền.
Một tờ… hai tờ… ba tờ…
Động tác của cô ấy rất chậm. Ngón tay dính đầy m/áu và bùn đất. Có tờ rơi xuống vũng nước, cô ấy vớt lên, quệt qua loa vào áo. Chiếc áo vốn đã rá/ch nát, động tác ấy chỉ khiến cơ thể cô càng lộ ra nhiều hơn. Mấy gã đàn ông đứng phía xa vẫn nhìn chằm chằm, miệng buông ra những lời tục tĩu.
Tôi đứng đó lưỡng lự vài giây, rồi bước tới, cởi áo khoác ngoài ra.
“Mặc vào đi.”
A Lệ ngẩng đầu. Gương mặt bầm tím, mắt trái sưng húp, chỉ hé mở một khe nhỏ. Cô ấy nhìn tôi vài giây, ánh mắt đầy cảnh giác và nghi ngờ.
Tôi đưa chiếc áo về phía cô ấy.
Cô ấy không nhận, chỉ cúi xuống tiếp tục nhặt tiền.
Tờ cuối cùng bị ai đó giẫm dưới chân. Cô ấy bò tới, dùng móng tay cạy nó ra.
A Lệ nắm ch/ặt tiền rồi đứng dậy, người loạng choạng suýt ngã. Cô ấy nhìn tôi một cái, gi/ật lấy chiếc áo rồi khoác tạm lên người.
"Cảm ơn." Cô ấy nói.
Cô ấy nhét tiền vào túi, cúi người nhặt chiếc giày cao gót đã g/ãy gót cầm trên tay, rồi đi chân trần về phía trước. Đi được vài bước, cô ấy dừng lại ngoái đầu nhìn tôi: "Xem đủ chưa?"
"Cô bị thương khá nặng đó".
"Liên quan gì đến anh."
Cô ấy quay người đi tiếp, dáng đi khập khiễng. Chiếc áo khoác quá rộng dài đến tận đùi, vừa vặn che đi những phần nh.ạy cả.m. Cô ấy rảo bước rồi nhanh chóng tan vào không gian ồn ã của chợ đêm.
Vài ngày sau, A Lệ lại đến. Cô ấy đứng ở cửa, vết thương trên mặt vẫn chưa tan hết quanh mắt trái còn một quầng tím, khóe môi đã đóng vảy. Trên tay cô ấy là chiếc áo khoác của tôi, được gấp gọn trong túi nilon, bên trong kẹp vài tờ tiền.
Cô ấy đặt túi lên bàn, giọng khàn đặc: “Tiền bồi thường mấy thứ tôi đ/ập hôm trước. Áo tôi cũng giặt sạch rồi.”
Tôi nhận lại áo. Mùi bột giặt thoang thoảng hòa với hơi nắng còn vương lại, nhưng số tiền kia thì tôi không đụng đến. A Lệ nhìn tôi, đẩy túi về phía trước: “Anh nhận đi. Hôm đó là tôi sai… thật ra anh tính không sai đâu.” Nói đến đây, ánh mắt cô ấy dán ch/ặt xuống mặt bàn, không dám nhìn tôi.
Tôi im lặng vài giây rồi cất tiền vào ngăn kéo: “Hay để tôi xem cho cô một quẻ nữa? Số này coi như tiền th/ù lao.”
A Lệ khựng lại. Cô ấy không từ chối, cũng chẳng đồng ý, chỉ kéo ghế ngồi xuống. Động tác của cô ấy khá cứng nhắc. Trên cánh tay lộ ra vết bầm mới, có vẻ mấy ngày qua cô ấy lại bị đ/á/nh.
Tôi trải giấy bút, bảo cô ấy đọc lại ngày tháng năm sinh. Dù lần trước đã xem qua, nhưng lần này tôi xem kỹ hơn. Sao Ấn ở trụ năm không yếu, nhưng lại bị Quan Sát ở trụ tháng kìm hãm, không những không trợ giúp cho nhật chủ mà còn khắc chế Thực Thương, hình thành thế “Kiêu thần đoạt thực”.
“Có vẻ như gia đình đang không ngừng bào mòn cô ấy. Cha mẹ… có lẽ là gánh nặng rất lớn.” Tôi nói rất nhẹ.
Ngón tay A Lệ siết ch/ặt vạt áo. Cô ấy cúi đầu, bờ vai run lên, mãi không nói được lời nào. Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.
“Mẹ tôi bảo… em trai học dưới thành phố, không thể mất mặt.” Giọng cô ấy r/un r/ẩy như giấy rá/ch: “Cái ‘mặt mũi’ đó… là dùng tiền của tôi mà đắp vào.”
Cô ấy ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhưng không rơi lệ: “Mười bốn tuổi tôi đã đi làm thuê, một đồng lương cũng không giữ lại, gửi hết về nhà. Mẹ tôi nói con gái học hành chẳng để làm gì, chỉ cần nuôi em trai đỗ đại học mới là có tiền đồ. Tôi đã tin.”
Cô ấy dừng lại một chút, giọng khàn đi.
“Sau này em trai tôi đỗ thật. Học phí, sinh hoạt phí… tất cả đều đổ lên đầu tôi. Tôi làm ở công xưởng đến mức ngón tay biến dạng, bưng bê trong quán ăn thì bị khách sàm sỡ, đứng cả ngày ở trung tâm thương mại đến nỗi chân sưng vù, không cởi nổi giày.”
Cô ấy cười khẽ, nhưng nụ cười ấy trống rỗng.
“Vậy mà mỗi lần mẹ gọi điện, chỉ hỏi tiền đã gửi đủ chưa… chưa bao giờ hỏi tôi sống thế nào.”
Nói xong, cả người cô như xì hơi, đổ gục xuống ghế.
Tôi không ngắt lời, chỉ tiếp tục nhìn vào mệnh bàn của cô ấy. Trụ tháng Quan Sát hỗn tạp, cung Phu Thê bị xung, lại mang theo Đào Hoa Kiếp Sát cách cục này báo hiệu hôn nhân khó tránh đại nạn. Tôi lần theo đại vận, lưu niên, cuối cùng dừng lại ở một mốc thời gian.
Tôi chỉ vào năm đó, hỏi: “Năm này, cô từng có một cuộc hôn nhân rất ngắn, đúng không?”
Sắc mặt A Lệ lập tức trắng bệch. Cô ấy cắn ch/ặt môi, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m/áu: “Sao… sao anh biết?”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy.
“Mười tám… không, hai mươi tuổi, bố gả tôi đi.” Giọng cô ấy khàn đặc: “Đối phương là một thầu khoán trong làng, đưa ba mươi nghìn tiền sính lễ. Cha tôi cầm số tiền đó đóng học phí cho em trai, phần còn lại đem xây nhà.”
Cô ấy dừng lại, hơi thở r/un r/ẩy.
“Gả đi rồi tôi mới biết gã đó n/ợ nần chồng chất. Cưới tôi về… chỉ để gán n/ợ cho người khác.” Cô ấy siết ch/ặt hai tay, toàn thân run lên: “Người đó đến nhà… đã cưỡ/ng hi*p tôi…”
Đến đây, cả người cô run lên bần bật. Cô lắc đầu liên hồi như muốn xua đi ký ức k/inh h/oàng ấy:
“Ba tháng sau, gã chồng đuổi tôi ra khỏi nhà, nói tôi không sạch sẽ, không xứng với nhà hắn. Tôi quay về nhà mẹ đẻ… mẹ lại bảo tôi làm nh/ục gia đình, bắt tôi cút đi.”
A Lệ đưa mu bàn tay lau mặt, giọng bỗng trở nên lạnh lẽo:
“Từ đó về sau, tôi không còn tin đàn ông nữa. Đã không còn sạch sẽ… thì cứ buông xuôi thôi. Đằng nào cũng là b/án, b/án cho một người hay trăm người thì có gì khác? Ít ra bây giờ tôi còn cầm được tiền, không bị người ta chơi không.”
Nói xong, cô đứng dậy, định rời đi.
Tôi gọi gi/ật lại: “Cô tự thấy mình không sạch sẽ, nên mới thành ra như vậy sao? Những kẻ làm tổn thương cô, lấy tư cách gì để định nghĩa cô là ai?”
Bờ vai cô ấy run bần bật, nhưng không quay đầu.
“Số cô có kiếp nạn, nhưng qua nạn ắt có chuyển cơ.” Tôi chỉ vào mệnh bàn, chậm rãi giải thích. “Hiện tại đúng là rất tệ, nhưng Thực Thương lại là dụng thần. Nếu gặp đại vận phù trợ, sẽ hình thành thế ‘Thực thần chế Sát’. Cô đang ở giai đoạn vận x/ấu nhất, cố thêm hai năm nữa, vận thế sẽ đổi. Nhưng điều kiện là cô phải sống tiếp, sống cho ra dáng một con người.”
A Lệ đột ngột quay lại, mắt đỏ ngầu: “Ra dáng con người? Tôi đã không còn là người từ lâu rồi.”
Tôi nhìn lá số, khẽ thở dài: “Trời không gặp thời thì nhật nguyệt không sáng; đất không gặp thời thì cỏ cây không mọc; người không gặp thời thì vận mệnh không thông… Đời người có lúc thăng, lúc trầm. Có người gặp vận may khi còn trẻ, có người phải đợi đến lúc về già. Không ai khổ mãi được.”
Tôi dừng lại một nhịp, rồi hỏi: “Có phải… cô muốn hoàn lương không?”