Cư dân mạng bắt đầu cãi nhau, Lâm Tân và Bạch tỷ đứng bên cạnh nhìn chúng tôi với ánh mắt th/ù địch.

Chỉ có trong lòng Vương Cường và Chu Chu biết rõ, vừa rồi bọn họ không hề diễn.

Vương Cường bước đến gần tôi, lịch sự cảm ơn, nhìn thấy bộ dạng này của anh ta, Bạch tỷ càng tức gi/ận hơn, cô ấy đột nhiên đưa tay giựt micro ném xuống đất.

"Tôi không ghi hình nữa, suýt chút nữa bóp cổ tôi đến ch.ết mà không có một lời giải thích, còn phải ngồi nhìn các người diễn trò nữa? Kiều Mặc Vũ mặt mũi cô cũng lớn quá đó!”

Lâm Tân cũng gật đầu.

“Đúng vậy, Bạch tỷ, chuyện này không thể bỏ qua được, chúng ta quay về hỏi đạo diễn đi, em muốn ông ấy cho chúng ta một câu trả lời.”

Hai người quay đầu định bỏ đi, Chu Tuyết cũng đi theo sau. Anh quay phim vội vàng bước lên thuyết phục mấy lần, thấy họ quyết tâm, anh ta đành cắn răng đuổi theo.

Những người còn lại ngơ ngác nhìn nhau, Trần Trinh vẫn ngồi dưới đất thở hổ/n h/ển, tôi bước tới ngồi xổm bên cạnh ông ấy.

"Ông cùng đi xem một chút đi, coi như lần này chia nhóm lại, bọn họ ba người một nhóm. Đi theo nhanh lên, đến lúc đó nếu thực sự xảy ra chuyện thì không tốt đâu.”

Trần Trinh lắc đầu dữ dội.

“Tôi không đi, ngọn núi này rất kỳ quái, vừa bước vào tôi đã nổi hết da gà. Cô cũng nhìn thấy bộ dáng hung á/c vừa rồi của bọn họ, phí xuất hiện của tôi trong chương trình chỉ có hai triệu, tôi không thể mạo hiểm bộ xươ/ng già này được."

Tôi dừng lại, nghiến răng nghiến lợi: “Ông nói phí xuất hiện bao nhiêu, hai triệu?”

M.ẹ kiếp, Trần Trinh hai triệu, tôi hai trăm nghìn?

Tôi thực sự tức gi/ận muốn ch.ết, cũng không thèm để ý tới tổ tiết mục nữa, ngồi xuống cạnh Trần Trinh, mở ba lô lấy ra một ít đồ ăn nhẹ ra ăn.

Cắn xong hai miếng, tôi cảm thấy có gió nổi lên, sương m/ù dày đặc tràn ngập cả ngọn núi, tiếng cười chói tai từ xa truyền đến.

"He he he"

Tất cả mọi người đều ngây dại .

Vương Cường và Chu Chu đứng cách đó không xa, nhìn về hướng Lâm Tân và những người khác vừa rời đi.

"He he he – He he he -"

Tiếng cười chợt trở nên hưng phấn, Vương Cường gãi đầu, quay lại nhìn chúng tôi.

"Bạch tỷ tức gi/ận nên giả làm q/uỷ dọa chúng ta đây mà?”

"Không xong rồi."

Tôi ném ba lô xuống đất, lấy ra một cuộn chỉ đỏ, nhanh chóng đi xung quanh nơi có nhiều người đang đứng, rồi đặt một vài đồng xu vào những vị trí quan trọng.

"Trần Trinh coi chừng bọn họ, đừng ra khỏi trận pháp này, tôi đi tìm Bạch tỷ và những người khác."

Giang Hạo Ngôn muốn đi cùng tôi nhưng tôi đã ngăn anh ta lại.

"Cậu có thể chất đặc biệt, tứ trụ thuần dương (*), cậu chính là mắt trận của trận pháp này, cho nên nhất định phải ở lại đây."

(*Tứ trụ (hay còn gọi là bát tự) chính là bao gồm 4 trụ: ngày sinh,tháng sinh, năm sinh và giờ sinh. Tứ trụ dùng để xem vận mệnh cuộc đời của một con người, ngoài ra còn phải dựa vào tiết khí khi người đó sinh ra chứ không chỉ đơn giản là có 4 trụ này thôi. Trong giới huyền học có người nói tứ trụ có cấp bậc cao hơn tử vi, nhưng đến nay chưa có tài liệu nào công nhận điều đó.)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm